Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 343

Chương 260: Sự nghi ngờ của Tần Mặc

Editor: Mẹ Bầu

“Cố Trọng, cậu nói cái gì đó!” Tần Dật Hiên trước nổi giận!

Tô Song Song lại kéo cánh tay của Tần Dật Hiên, để cho anh tỉnh táo lại. Cô nhìn vẻ mặt tràn đầy hận ý của Đồng Nhược, lại nhìn vẻ mặt đầy sự bất đắc dĩ của Cố Trọng một chút, đột nhiên cảm thấy rất thất vọng đau khổ.

Mặc dù cô mới làm việc ở trong phòng làm việc này không được mấy ngày, tuy nhiên cô thật sự coi bọn họ là những người bạn. Nhưng mà cô không ngờ rằng, cho tới nay đều là cô đã tự mình đa tình.

Tô Song Song cắn môi, từng chữ từng câu nói ra vẻ tràn đầy quả quyết: “Hiện tại em chỉ có thể nói không phải là em, nhưng mà nhất định em sẽ tìm được chứng cớ chứng minh!”

“Vậy thì bây giờ, ngay lúc này cô hãy rời đi thôi! Tôia không muốn gặp lại cô nữa! Tiểu Khê cũng không muốn nhìn thấy cô nữa!”

Thật ra thì trong lòng Đồng Nhược không hận Tô Song Song, cũng biết mình nói như vậy là quá lố bịch. Nhưng mà bây giờ anh tưởng chừng cũng muốn phát điên lên rồi. Nếu như anh không tìm được một người nào đó để nói phát tiết ra hết những buồn bực, anh khẳng định sẽ không sao chịu đựng nổi tới khi cánh cửa phòng cấp cứu mở ra.

“Đi thôi!” Tần Dật Hiên không nói hai lời, sau đó lôi kéo Tô Song Song đưa cô đi ra ngoài. Khi hai người đi tới bên cạnh Cố Trọng, Cố Trọng lại kéo lại cánh tay Tần Dật Hiên.

Anh ngẩng đầu lên nhìn Tần Dật Hiên, trong mắt tràn đầy sự đau thương khó chịu: “Dật Hiên, tại sao anh không thể lý trí một chút? Chẳng lẽ ngoại trừ cô ấy ra anh không nhìn thấy những người khác nữa hay sao?”

“Cho dù tôi có không nhìn thấy toàn bộ loài người trên thế giới, thì cũng không muốn nhìn thấy cậu! Cố Trọng, tôi thích phụ nữ!” Tần Dật Hiên nói xong quay đầu đi, cũng không nhìn lại Cố Trọng.

Cố Trọng lúc này thật giống như bị giáng cho một cái bạt tai vậy, sắc mặt trắng bệch phờ phạc. Đồng Nhược vừa nghe thấy lời này, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Cố Trọng, trong lúc nhất thời không khí trong hành lang nho nhỏ của bệnh viện trong nháy mắt liền trở nên khác thường.

Vốn dĩ trong lòng Tô Song Song vẫn đang tràn đầy tức giận, vừa nghe thấy lời của Tần Dật Hiên nói…,cô quay đầu lại kinh ngạc nhìn anh, trong lúc nhất thời cũng không biết phải nên nói cái gì cho phải nữa.

Thì ra là Tần Dật Hiên vẫn luôn biết rằng Cố Trọng thích anh! Nhưng mà sao anh lại vẫn có thể ung dung, mặt không đổi sắc như vậy, thật sự là rất lợi hại.

“Anh… Anh cũng biết?” Cố Trọng trong chốc lát mới như tỉnh táo lại, hỏi lại anh một câu, cánh tay lôi kéo Tần Dật Hiên càng thêm chặt.

Đọc FULL truyện tại đây

Tầm mắt của Tần Dật Hiên chuyển qua trên cánh tay của Cố Trọng, lúc này vẫn đang lôi kéo cánh tay của mình, trong mắt tràn đầy sự không kiên nhẫn: “Chuyện của cậu không có liên quan gì với tôi, nhưng mà nếu như cậu làm tổn thương hại tới người quan trọng của tôi, Cố Trọng, đừng trách tôi không lưu tình không nể nang thể diện của cậu!”

“Người quan trọng ư?” Cố Trọng cũng bằng bất cứ giá nào rồi, anh đứng lên, nhìn Tô Song Song một cái, cắn răng giữ chặt lấy Tần Dật Hiên.

“Cô ấy là em gái của anh!” Cố Trọng rống lên một câu như bị mắc chứng cuồng loạn. Tần Dật Hiên vừa nghe thấy lại có người nhắc tới điều cấm kỵ trong lòng mình, sắc mặt đang thuận lúc này trở nên khó nhìn.

Anh một phát hất cái tay của Cố Trọng đang lôi kéo tay của mình ra, lôi kéo Tô Song Song cùng đi ra phía bên ngoài, chỉ sợ Cố Trọng lại nói thêm câu gì nữa. Trước khi đi anh vẫn không quên nói lại một câu, không để cho Tô Song Song suy nghĩ nhiều: “Cô ấy đương nhiên là em gái của tôi, là người em gái mà tôi yêu quý nhất!”

Tô Song Song cảm thấy đầu cực kỳ đau nhức. Thế nào mà trong nháy mắt lại bắt đầu lôi chuyện này ra như vậy. Mối quan hệ phức tạp rắc rối này đã khiếnể cho cô cũng không biết nên nói câu gì.

“Song Song, em đừng suy nghĩ nhiều, chuyện này cứ để trôi qua như vậy đi! Anh tin tưởng em là đủ rồi.” Tần Dật Hiên nói xong vuốt vuốt mái tóc của Tô Song Song, thấy mi tâm của cô nhíu chặt lại, bộ dạng vẻ mặt sầu khổ, anh đau lòng không thôi.

“Không được, nếu bản thảo kia đã bị xé nát vụn ra như vậy, chắc chắn là có người muốn hãm hại em, chuyện này em nhất định phải hết sức điều tra ra bằng được.” Tô Song Song nói xong giơ quả đấm nhỏ của mình lên, âm thầm tăng thêm sự cố gắng.

Tần Dật Hiên chỉ biết thở dài đầy cưng chiều. Anh biết tính tình Tô Song Song, nhìn cô nhu nhược như vậy, nhưng từ trước đến giờ cũng không muốn mình phải chịu thay tiếng xấu cho người khác, coi như là anh đang âm thầm ủng hộ cô.

Đầu tiên Tô Song Song đi đến đồn cảnh sát lấy lại đoạn băng hình video giám sát, ngay sau đó lại đi đến phòng làm việc. Cô ngồi ở trên ghế xem lại đoạn băng video kia một lần, lại một lần nữa, nhưng thật sự cô không thể tìm ra cái gì.

Tần Dật Hiên ngồi ở bên cạnh cô, đột nhiên cảm thấy một hồi gió lạnh thổi qua, chỉ sợ gió đông thổi đến làm Tô Song Song bị lạnh, liền đứng dậy chỉ chỉ vào bên

loading