Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 342

Chương 259: Nghi ngờ Tô Song Song

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song cảm giác, cảm thấy ở đó có cái gì không đúng, nhưng cô chưa thể biết được nó không đúng ở chỗ nào. Cô cau mày vừa liếc nhìn băng video đã bị tạm ngừng. Tần Dật Hiên đang định đi, phát hiện Tô Song Song còn đang ngẩn người, nhỏ giọng hỏi một câu: “Sao vậy?”

Tô Song Song giật mình một cái, sau khi hồi thần lại liền lắc đầu. Cô ngẩng đầu lên nhìn Tần Dật Hiên cười cười, ý bảo anh không cần lo lắng.

Đợi đến lúc mọi người trở lại phòng làm việc thì đã gần trưa rồi. Cố Trọng vừa mới đi vào, điện thoại liền vang lên, vừa nhìn đã thấy là cuộc gọi của chủ quản công ty Đằng Đằng, vẻ mặt của anh lộ rõ sự khổ sở.

Tô Song Song cũng khẩn trương theo. Tần Dật Hiên thấy thân thể Tô Song Song căng thẳng như vậy, liền vươn tay ra nắm lấy bả vai của Tô Song Song, nhẹ nhàng vỗ vỗ, ý bảo cô không cần khẩn trương.

“Cố Trọng, để tôi nói giúp anh một chút được không?” Tần Dật Hiên nói xong, Tô Song Song ngẩng đầu lên trơ mắt nhìn Tần Dật Hiên. Mặc dù cô muốn mở miệng cầu xin anh, nhưng lại nghĩ tới những lời nói châm chọc của mình đối với Ôn Tiểu Khê lúc trước, lời nói vừa đến khóe miệng cô lại không nói ra nữa.

Nhưng Cố Trọng chỉ lắc đầu một cái, tự mình nhận điện thoại: “Thật xin lỗi, lần này bản thảo xảy ra chút nhi vấn đề, không biết có thể kéo dài trễ thêm một ngày nữa được không?”

Cố Trọng vừa dứt lời, đối phương liền rống lên, giọng nói cực kỳ lớn, mặc dù đại khái không nghe được rõ nội dung, nhưng mà cũng có thể đoán được là đang mắng Cố Trọng.

Trong lòng Tô Song Song áy náy, khó chịu, nắm chặt lấy ống tay áo của Tần Dật Hiên, vẫn mím môi lại. Đợi đến lúc điện thoại cúp rồi, cô cũng không biết mình nên nói điều gì cho phải.

“Anh Cố Trọng, thật xin lỗi…” Tô Song Song nói xong, buồn bực đi tới trước bàn làm việc, cầm lên giấy bút, dựa vào trí nhớ trong đầu bắt đầu vẽ lại bản thảo lúc trước.

Cố Trọng đi tới, theo bản năng anh dùng tay phải đặt lên trên tay Tô Song Song. Khi đụng phải tay của Tô Song Song thì đột nhiên nghĩ đến tay của mình đang bị thương, liền khẽ nhíu mày một cái.

“Song Song không cần đâu, đối phương đã hủy bỏ sự hợp tác với chúng ta rồi.” Cố Trọng nói xong thu tay lại. Tô Song Song lại liếc mắt nhìn tay của Cố Trọng, cô cảm giác, cảm thấy nơi đó rất kỳ quái.

“Vậy phải làm sao bây giờ…” Tô Song Song lấy lại tinh thần, vừa phản ứng kịp lời nói kia của Cố Trọng, cả người cô đã không xong rồi, vừa mở miệng, trong giọng nói lập tức mang theo tiếng nức nở.

“Tô Song Song, cô chính là đồ sao chổi!” Ôn Tiểu Khê là người kiên cường như thế tròng mắt đã đỏ lên, giống như muốn phát tiết ra vậy, hướng về Tô Song Song rống lên giống như người mắc chứng cuồng loạn.

Tô Song Song biết hiện tại tất cả mọi người trong phòng làm việc đều đang rất khó chịu, mặc dù bọn bất mãn thái độ của cô, nhưng trong thời gian mấu chốt thế này lại không dám gây gổ với cô.

Nhưng Tần Dật Hiên lại không thể dễ dàng tha thứ cho Ôn Tiểu Khê cứ lặp đi lặp lại, nhiều lần lăng nhục Tô Song Song như vậy. Anh liếc tròng mắt tràn đầy sát khí nói: “Cô đó, bây giờ nhìn lại mới thấy, chính cô mới là người phá hủy bản thảo muốn hãm hại Tô Song Song. Chuyện một người phụ nữ vì yêu mà để mất đi lý trí thực sự chỗ nào cũng có!”

Những lời này làm cho Ôn Tiểu Khê nhớ tới lựa chọn của Cố Trọng ở đồn cảnh sát, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch. Đôi môi của cô run rẩy nhìn về phía Cố Trọng, nhưng mà Cố Trọng cúi đầu, căn bản cũng không nhìn cô, bộ dáng kia rõ ràng cho thấy, anh cũng cảm thấy Tần Dật Hiên nói rất đúng.

Đọc FULL truyện tại đây

“Không phải là tôi! Tô Song Song, có phải là cô đã hãm hại tôi hay không?” Ôn Tiểu Khê rống lên một câu như mắc chứng cuồng loạn, rống xong rồi, không thể kiềm chế nổi nữa, nước mắt cứ thế chảy đi xuống.

“Thật sự không phải là tôi, lúc ấy tôi muốn đi vào lấy bản thảo, nhưng vì tôi không có chìa khóa, cho nên thuận tiện gọi một cú điện thoại. Tôi đi giày cao gót, đi bộ không thuận tiện cho gọi điện thoại, cho nên mới đứng đó không đi!”

Ôn Tiểu Khê nhìn Cố Trọng, giải thích từng chữ từng câu, nhưng mà từ đầu tới đuôi Cố Trọng cũng không hề ngẩng đầu lên liếc nhìn cô một cái. Giọng nói của Ôn Tiểu Khê càng ngày càng nghẹn ngào.

“Tôi tin tưởng cô!” Đồng Nhược vẫn trầm mặc, đột nhiên đứng ra nói. Anh đứng ở bên cạnh Ôn Tiểu Khê, gương mặt nghiêm túc, nghiêm mặt nói.

“Anh Cố Trọng, bình thường tính khí của Tiểu Khê cũng không phải là tốt lắm, nhưng mà cho tới bây giờ Tiểu Khê cũng chưa từng nói láo, cũng không bịa chuyện nhỏ nhen. Tôi tin tưởng nếu như chuyện này do chính Tiểu Khê làm, thì cô sẽ thản nhiên thừa nhận!”

Ôn Tiểu Khê không nghĩ tới Đồng Nhược, người mình vẫn luôn chê cười kia, lại sẽ ủng hộ mình như thế. Cô cảm kích nhìn anh một cái, Đồng Nhược lặng lẽ hít một hơi, một phát bắt được tay của Ôn Tiểu Khê nắm chặt, cho cô sức mạnh.

Ôn Tiểu Khê khẽ giãy giụa một cái, chẳng qua là tay Đồng Nhược thật ấm áp, mà hiện tại cô lại đang cần sức mạnh, nên cuối cùng Ôn Tiểu Khê cũng không rút tay ra khỏi tay của Đồng Nhược nữa.

Đồng Nhược cùng Ôn Tiểu Khê, toàn bộ đều chờ đợi câu trả lời của Cố Trọng. Trong nháy mắt, cả phòng làm việc lại an tĩnh, một lần nữa không khí trong phòng căng thẳng đến mức, có thể nghe thấy ngay cả tiếng cây kim rơi xuống mặt đất.

Một lát sau, Cố Trọng vẫn không hề có phản ứng gì. Ôn Tiểu Khê cắn môi, gắng sức kiềm chế lại nước mắt của mình, hỏi một câu: “Anh Cố Trọng, anh không tin em sao?”

Cố Trọng rốt cục ngẩng đầu lên nhìn về phía Ôn Tiểu Khê, chẳng qua trong cặp mắt kia chỉ thấy tràn đầy cô đơn. Anh gắng sức làm ra vẻ tươi cười: “Chuyện đã như vậy, truy cứu ai đúng ai sai còn có ý nghĩa gì đâu? Mọi người cũng nên đi về nghỉ ngơi đi!”

Một câu nói, mặc dù không nói cụ thể, nhưng mà đã xác định người đáng nghi ngờ chính là Ôn Tiểu Khê. Ôn Tiểu Khê nhắm mắt lại, lui về phía sau một bước, sau đó mở mắt ra, nhìn Tô Song Song chằm chằm đầy vẻ hung ác.

Cô duỗi ra ngón tay, hung tợn chỉ về phía Tô Song Song, lại bắt đầu rống lên: “Tô Song Song nhất định là cô! Nhất định là cô đã làm! Cô vẫn luôn bất mãn tôi đã luôn chê cười cô, cho nên cô mới làm ra chuyện thế này, chính là muốn hãm hại tôi! Bản thảo kia trước đã bị cô xé đến nát vụn ra, có phải hay không?”

“…” Tô Song Song nhìn Ôn Tiểu Khê, người phụ nữ đầu óc đã bị tình yêu làm cho bị mê muội, thật sự là không biết nên nói cái gì cho tốt. Cô trầm mặc không nói, thì ngược lại, càng cổ vũ cho sự cao ngạo của Ôn Tiểu Khê hơn.

Ôn Tiểu Khê thấy Tô Song Song không nói lời nào, lại cắn răng nói

loading