Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 340

Chương 257: Bản thảo bị xé nát

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cái này… Em…” Tô Song Song không muốn lừa dối Tần Mặc, nhưng vừa nghĩ tới nếu như mình nói thật, đoán chừng Tần Mặc sẽ xù lông, liền do dự.

Tần Mặc ở đầu điện thoại bên kia vừa thấy thái độ này của Tô Song Song, cũng biết cô nhất định có chuyện gì gạt mình, đầu tiên liền nghĩ tới Tần Dật Hiên, mở miệng hỏi: “Tần Dật Hiên cũng ở đó?”

“Ôi! Tần Mặc anh có thiên lý nhãn * thật dài!” Tô Song Song đang suy nghĩ làm sao có thể không nói dối mà lừa chuyện này trôi qua, mới nghe Tần Mặc nói như vậy, bị sợ đến thét lên một tiếng, lại cảm thấy quá lớn, vội vàng che miệng mình, im lặng không lên tiếng.

(*) thiên lý nhãn: ống nhòm, còn chỉ mắt nhìn xa ngàn dặm

“Cậu ta tới làm gì?” Tần Mặc tin tưởng Tô Song song, nhưng một chút cũng không tin nổi Tần Dật Hiên, anh cảm giác lần này công ty xảy ra chuyện, sau lưng ít nhiều cũng có sự tham gia của Tần Dật Hiên.

“Cái này… Cố Trọng không phải là bạn của anh ấy sao! Tay anh Trọng bị thương, anh ấy đương nhiên phải tới xem một chút, a Mặc, hôm nay em liền làm xong, sáng mai chúng ta gặp nhau?”

Tô Song Song vội vàng nói chuyện tốt, Tần Mặc vừa nghe Cố Trọng cũng ở đây, xác định Tần Dật Hiên cũng không dám làm ra trò bịp bợm gì trước mặt Tô Song Song, Tần Mặc không hài lòng lắm đáp một tiếng: “Em về nhà sớm một chút, có chuyện gì không tìm được anh thì gọi điện thoại cho thư ký của anh, anh bất cứ lúc nào cũng ở đây.”

“Dạ!” Tô Song Song thấy Tần Mặc cho đi, vội vàng lên tiếng, sợ anh hối hận.

Điện thoại cúp, Tô Song Song nhẹ nhàng thở ra, cúi đầu xem bản thảo mình mới hoàn thành được một nửa đưa cho Cố Trọng nhìn một chút, kết quả còn mấy chỗ phải sửa đổi.

Vừa ép buộc một trận xuống, đợi đến buổi tối Tô Song Song còn chưa chỉnh sửa xong, Tô Song Song nhìn coi Cố Trọng còn chịu đựng tay đau ngồi bên cạnh, tỏ vẻ đáng thương dùng đuôi mắt liếc nhìn Tần Dật Hiên, cũng hơi không đành lòng.

Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã sắp mười hai giờ, ngẫm nghĩ, đẩy đẩy Tần Dật Hiên đang cúi đầu đọc manga ở bên cạnh cô.

“Anh, em còn có một chút nữa sẽ làm xong, anh đưa anh Trọng đi đổi thuốc trước đi! Sau đó tới đón em?”

Tô Song Song thấy Cố Trọng vẫn dùng ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm Tần Dật Hiên, thật sự không đành lòng, liền muốn tạo điều kiện cho bọn họ ở chung một chỗ, cũng coi như khiến cho Cố Trọng trước khi hết hy vọng có thể có chút phúc lợi.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Dật Hiên vừa nghe, không có biểu cảm gì, vẫn cúi đầu xem manga trong tay mình, rõ ràng giả bộ như không nghe thấy.

Tô Song Song lại đẩy anh một cái, lúc này Tần Dật Hiên mới quay đầu lại nhìn phía cô, trong mắt mang theo ý hỏi dò, Tô Song Song biết Tần Dật Hiên đang giả bộ ngu dại, định lừa dối cho qua, sao Tô Song Song lại để cho mưu kế của anh được như ý.

Cô khẽ hít mũi, tội nghiệp nhìn chằm chằm Tần Dật Hiên, dáng vẻ anh mà không đồng ý em sẽ khóc cho anh xem.

Chân mày Tần Dật Hiên vốn giãn ra trong nháy mắt nhíu lại, mặc dù không hiểu rõ vì sao Tô Song Song lại muốn làm như vậy, thấy cô muốn khóc, vẫn thỏa hiệp.

Cố Trọng một mực ở sau lưng bọn họ khẩn trương nhìn chằm chằm Tần Dật Hiên, thấy Tần Dật Hiên gật đầu, Cố Trọng rõ ràng không kiềm chế được hoan hỉ trong lòng, lộ ra ý cười.

Tô Song Song liếc nhìn khuôn mặt tươi cười của Cố Trọng, trong lòng thở dài một tiếng, đây cũng chỉ là uống rượu độc giải khát thôi, chỉ có điều có chút ít còn hơn không, hy vọng Cố Trọng có thể sớm một chút giải thoát ra.

“Song Song em đừng chạy loạn, anh đưa anh ta đi bệnh viện, rồi tới đây đón em, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh!” Tần Dật Hiên không yên lòng vuốt vuốt đầu Tô Song Song.

Tô Song Song bị choáng váng đến đầu váng mắt hoa, vội vàng gật đầu đồng ý, “Dạ dạ! Em khóa trái cửa lại, nhưng anh còn chưa đi được sao!”

Lúc này Tần Dật Hiên mới yên tâm, đi tới cửa còn phiền phức xác nhận cửa được khóa trái, mới cùng Cố Trọng rời đi.

Trước khi lên xe, Cố Trọng nhìn cửa phòng đóng chặt, cười khan tìm đề tài hỏi một câu: “Dật Hiên anh đối xử với Song Song thật tốt, còn tốt hơn quan hệ anh em bình thường nhiều!”

Tần Dật Hiên vừa nghe Cố Trọng nói tới Tô Song Song, hơi có hứng thú, gật đầu cười nói: “Song Song rất hiểu chuyện, cho nên tôi rất thích cô ấy, đương nhiên phải thương yêu cô ấy nhiều hơn!”

Cố Trọng nghe thấy hai từ thích và yêu này thì vẻ mặt rõ ràng dần dần cứng ngắc trong một giây, nhưng mà anh nhanh chóng khôi phục lại tự nhiên, cười hơi lúng túng.

“Quả thật, Song Song là một cô gái rất đáng yêu, tôi cũng rất thích cô ấy!”

“!” Tần Dật Hiên nghe được câu này, đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Cố Trọng, trong mắt lộ vẻ chất vấn, giọng nói lập tức thấp xuống một phần: “Song Song kết hôn rồi.”

“Hả? A! Dật Hiên anh hiểu lầm, yêu thích kia của tôi

loading