Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 334

Chương 252.2: Bữa cơm trưa đầy khó xử

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc lại hừ lạnh lên một tiếng, nói vẻ không thèm đếm xỉa: “Tổng giám đốc chăm sóc người mẫu như vậy, cũng không biết một lát nữa còn phải chăm sóc đưa cô ấy đi đến nơi nào nữa đây!”

Trong nháy mắt, những lời này đã làm cho vẻ mặt Tần Dật Hiên trở nên thay đổi khó nhìn. Anh khẽ nheo mắt lại, một cảm giác âm độc lại bừng lên trong anh. Tần Dật Hiên tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại bận tâm tới Tô Song Song. Bầu không khí nơi này trong nháy mắt trở nên giằng co…

“Đúng, đúng như vậy đấy! Chú ý đến người mới chẳng phải là chuyện nên làm hay sao! Việc này thể hiện anh trai của em là người rất giàu lòng thương người!” Tô Song Song cười ha ha thành một tràng dài. Chỉ có điều, khi cô vừa thốt ra câu nói này xong, bốn người khác ở nơi này đều sửng sốt đến lặng người. Ngay sau đó, trên mặt Tần Dật Hiên và Kỷ Noãn đều lộ ra vẻ đầy lúng túng.

Tần Mặc ngồi ở trên ghế lại khẽ mỉm cười. Cố Trọng vẫn nhìn Tô Song Song, hoàn toàn bị sự ngây thơ hồn nhiên của Tô Song Song đánh bại.

“Sao… Làm sao vậy?” Tô Song Song cũng cảm giác thấy bầu không khí có cái gì đó không đúng lắm, liền nhỏ giọng hỏi một câu. Tần Mặc lười phải nói chuyện về Tần Dật Hiên, còn lại ba người khác thì lại không biết phải nói với cô như thế nào.

“Còn có thể như thế nào nữa chứ! Nhị Manh Hóa à, không phải là tôi nói cô đâu, không trách được A Tiêu đã đặt cho cô cái tên là Nhị Manh. Nếu mà là tôi, thì tôi trực tiếp can thiệp được, nhất định sẽ gọi cô là đại ngu!”

Lục Minh Viễn không biết nhô ra từ chỗ nào, tay dắt một Lolita (tiếng Anh nguyên bản), đi đến gần, cười híp mắt. Chẳng qua là khi Lục Minh Viễn thò cái mặt phúng phính như trẻ con kia vào để thảo luận góp vui, nói ra câu nói không biết xấu hổ như vậy, thì có thể nói…, Tô Song Song thật sự cảm thấy cái khuôn mặt trắng trẻo kia của anh nhìn cực kỳ càn rỡ.

Tô Song Song đã liệt Lục Minh Viễn vào hàng ngũ những nhân vật không được hoan nghênh ngang cấp với Bạch Tiêu, cho nên cô dứt khoát không thèm để ý tới anh.Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Lục Minh Viễn cũng là loại người trời sanh có da mặt dày. Anh ghé sát tới gần hơn, cười ha hả nói: “Nhị Manh Hóa, cô không muốn biết là cô đã nói sai điều gì rồi hay sao?”

Tô Song Song lập tức quay mặt đi nơi khác, nói lẩm bẩm: “Không muốn, anh mau đi đi!”

Lục Minh Viễn lại tiến sang phía bên kia Tô Song Song, không nhịn được cười, tiếp tục nhắc lại câu nói mà Tô Song Song vừa nói lúc nãy: “Anh cô là một người rất có lòng yêu thương người khác, luôn quan tâm đến sự an toàn thân thể của mỗi một nữ nghệ sĩ ở dưới mình đúng không?”(*)

(*) Lục Minh Viễn chơi chữ: nghĩa của cụm từ “lòng yêu thương” Tô Song Song muốn nói đến là chỉ tình cảm yêu thương của con người nói chung. Nhưng nếu hiểu theo nghĩa bóng thành tình yêu nam nữ.

Cụm từ “sự an toàn thân thể”, do từ “an” có nhiều nghĩa: như an tâm, yên ổn, an toàn. Từ “thân” cũng có nhiều nghĩa: Nếu hiểu theo nghĩa bóng, xấu: nghĩa từ thân là chỉ thân thể của một người. Nếu hiểu theo nghĩa đúng: nghĩa từ là sinh mệnh, mạng sống của con người. Nghĩa của câu nói cũng tùy theo ngữ điệu của người khi nói ra câu nói này.

Cả câu nói, nếu hiểu theo ý Tô Song Song nói, có nghĩa: Tần Dật Hiên là một người tốt, luôn quan tâm chăm sóc đến cuộc sống của người dưới quyền mình. Nhưng nếu hiểu theo nghĩa xấu thì sẽ là Tần Dật Hiên luôn luôn quan tâm chăm sóc đến thân thể (cơ thể) của người phụ nữ bên dưới người mình.

“…” Đến lúc này Tô Song Song mới hiểu ra, câu nói lúc nãy cô đã dùng sai từ rồi. Cô bĩu môi, chỉ chớp chớp mắt sau đó trả lời một câu: “Nhưng mà nghĩa của cụm từ lòng yêu thương mà tôi nói, không phải là cái nghĩa yêu thương như anh hiểu đâu!”

“A? Vậy thì ý cô muốn nói yêu thương kia là gì vậy?”

Tô Song Song hung tợn trừng mắt lườm khuôn mặt thiên sứ, nhưng kì thực lòng dạ lại hiểm độc của Lục Minh Viễn, cắn răng nghiến lợi nói: “Ý của tôi chính là muốn nói anh trai của tôi tính tình rất

loading