Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 327

Chương 247: Được nước đại phát (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song nhất thời liền ngây người, trong lòng hoảng loạn, nhỏ giọng nói như muốn lấy lòng: “A Mặc, không phải là “thù cũ” em đã thanh toán xong cho anh rồi sao? Em không thể không biết xấu hổ như vậy!”

“Ừ, đúng là không biết xấu hổ.” Tần Mặc lại có thể thản nhiên thừa nhận như vậy. Tô Song Song không thể nào ngờ được, chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà Tần Mặc đã có thể tiến hóa nhanh đến thế, chỉ số về trình độ không biết xấu hổ của anh đã tăng trưởng thêm rồi.

Ở trong lòng Tô Song Song mắng Bạch Tiêu một câu, thật đúng là cái đồ mặt quắt không biết xấu hổ, lại còn dạy hư Tần Mặc. Cô vẫn cảm thấy chưa hết giận như cũ, nhưng mà, khi cảm giác thấy hơi thở ấm áp của Tần Mặc đang phun ở trên cổ mình, tóc gáy Tô Song Song lập tức đều dựng đứng cả lên.

“A… A Mặc, chúng ta cần phải tiết chế! Nếu không sẽ không tốt đối với thân thể. Trong sách cũng đã nói, bình thường chuyện này một tuần lễ chỉ cần vận động ba bốn lần là tốt rồi, nếu ngày ngày đều vận động thì không thích hợp!”

Tần Mặc nghe thấy Tô Song Song nói như vậy…, liền ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái thật sâu. Tô Song Song ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, chỉ có thể cúi đầu cuống. Nhưng mà chiều cao của cô lại vừa vặn để tầm mắt nhìn thấy đúng vào phần xương quai xanh, với những vết cào của cô, đầy hấp dẫn kia của Tần Mặc.

Tô Song Song vội vàng ngẩng đầu lên, nhưng vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lại hướng đúng vào đôi mắt của Tần Mặc. Không biết có phải là do ánh đèn trong phòng sáng ngời hay không, Tô Song Song nhìn thấy đôi con người của anh tựa như hơi ánh lên màu lam, nhìn cực kỳ mê người.

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Song Song nhất thời cảm giác thấy máu mũi của mình đã sắp từ vùng đất bằng phẳng chạy chồm ra ngoài đến nơi. Cô vội vàng hơi ngửa đầu lên. Thế nhưng bộ dạng này lại giống như động tác cô đang mời gọi anh hôn vậy… thật sự là, cô làm thế nào cũng đều có lỗi!

“A Mặc! Ngài hãy đại nhân đại lượng tha cho em đi! Em sẽ quét nhà, sẽ lau nhà cho ngài! Em sẽ giặt quần áo cho ngài! Đi theo ngài làm tùy tùng!” Tô Song Song nói cực kỳ thành kính, cô chỉ còn thiếu đoạn chảy nước mắt khóc rống lên mà thôi.

“Em nói bình thường một tuần chỉ cần vận động từ ba đến bốn lần thôi phải không?” Đột nhiên thình lình Tần Mặc thốt ra một câu hỏi đối với Tô Song Song, phản xạ hình cung này thật sự là cũng khá dài.

Tô Song Song lại giống như còn sống để nhìn thấy ánh sáng rạng đông từ trên dãy Himalaya vậy, vội vàng gật đầu một cái, nở nụ cười cực kỳ chân chó.

“Đúng thế! Vì cuộc sống hạnh phúc sau này, chúng ta cũng rất cần phải tiết chế cho khoa học hợp lý!” Tô Song Song càng nói càng cảm thấy hi vọng đang ở trước mắt, còn cẩn thận từng ly từng tí, từ từ định rút tay của mình ra.

Chỉ tiếc cuối cùng cô vẫn không thể nào tránh thoát khỏi bàn tay của Tần

loading