Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 326

Chương 247: Được nước đại phát

Editor: Mẹ Bầu

Phải nói cho tới tận bây giờ, Tô Song Song cũng không cho rằng Tần Mặc là một người tính tình chỉ thích nói giỡn. Thậm chí, cứ nhìn sự kiện cởi quần áo cho cô lần trước là biết, cái kẻ tiểu cầm thú Tần Mặc này bất cứ việc gì cũng có thể làm được!

Nụ cười đã chồng chất ở trên khuôn mặt cô. Cả khuôn mặt cô cười đến mức cũng đã sắp nở tung thành một đóa hoa rồi, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng vẻ mặt của Tần Mặc thành thật muốn thực tế, cô nhất thời hối hận đến mức ruột cũng xanh mét rồi.

“Chuyện này…, “Ồ trăng sáng trên trời cao, chim quạ chim khách cùng bay về phía nam” (lời của một bài hát)… Hôm nay ánh trăng xinh đẹp như thế, không bằng chúng ta cùng đi ra ngoài dạo chơi được không?” Tô Song Song nói xong chân mày nhướng lên, thành tâm muốn mời.

Nói xong cô phát giác có chút gì đó không đúng, Tần Mặc cho đầu xe dừng ở chỗ thoáng mát, cho nên ở bên trong xe vô cùng tối tăm, đợi đến khi anh cuộn chiếc rèm cửa sổ xe màu đen thành một khối, ánh nắng sáng ngời chiếu vào, Tô Song Song nhất thời phát giác ra cô đã lầm thời gian.

“Ách… “Mặt trời nhô lên cao. Hoa nở như cười đối với ta”, hay là chúng ta đi ra ngoài dạo chơi đạp tuyết nhé?” Tô Song Song vội vàng đổi lời, cười hì hì giống như thái giám thời cổ đại, cô ý thức mình phải huy động cho ra tất cả vốn liếng để lấy lòng Tần Mặc, chỉ sợ lỡ anh lại bị kích động thú tính quá mức.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Mặc nghiêng đầu nhìn Tô Song Song không biết đang suy nghĩ gì, chờ trong chốc lát, đột nhiên anh lại kéo buông chiếc rèm cửa sổ xe xuống, Tô Song Song nhất thời cảm thấy không khí cả buồng xe cũng bắt đầu trở nên ngột ngạt.

Cô nuốt nước miếng một cái, theo bản năng hướng cô dựa vai vào lưng ghế, dựa vào ghế xe xong, rồi lại cảm thấy có cái gì đó có chút không đúng lắm đây không phải là bộ dáng để mặc cho anh muốn xử trí thế nào thì làm sao!

Tô Song Song lại vội vàng ngồi thẳng người dậy, để cho khoảng không ở trước mặt mình giảm bớt, chỉ có một cách là ưỡn ngực ra. Bộ ngực to lớn liền lồi ra ngoài phía trước, nhưng cô vẫn cảm thấy là lạ như cũ.

“A Mặc, anh không cảm thấy nóng sao? Nếu không chúng ta xuống đi tản bộ nhé?” Tô Song Song vẫn giữ bộ dạng chân chó như cũ, nói thương lượng với Tần Mặc.

Tần Mặc lại đưa ngón tay thon dài trắng nõn lên, chậm rãi kéo kéo chiếc cà vạt của mình, sau đó cởi bớt một cái nút áo phía trên cùng ra, để lộ ra xương quai xanh đầy khêu gợi.

Trong nháy mắt, tầm mắt Tô Song Song liền nhìn chằm chằm vào xương quai xanh của Tần Mặc. Phía trên đó vẫn còn lưu lại một vết cào mà ngày hôm qua do cô không cẩn thận đã lưu lại, thật sự là quá tình cảm.

Tô Song Song nhất thời không có tiền đồ liền nuốt nước miếng một cái, ánh mắt hoảng hốt vội vã hướng đi nơi khác,

loading