Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 325

Chương 246: Không biết xấu hổ

Editor: Mẹ Bầu

“Ừ!” Tô Song Song mặc dù không hiểu Tần Dật Hiên muốn nói gì, tuy nhiên cô có thể dự cảm được đây là một loại cảm giác không tốt, trong nháy mắt trái tim cũng bắt đầu nổi sóng.

“Song Song, Tần Mặc là người có thân phận như vậy, sự nguy hiểm lẫn vinh dự vây lượn ở bên cạnh anh ta đều nhiều như nhau. Nếu như thân phận của em mà bị phơi bày ra, thật sự anh sợ em…”

Tần Dật Hiên nói đến đây lại nhìn về phía Tô Song Song vẻ lo lắng, tim tâm nhíu lại tưởng chừng cũng có thể kẹp chết một con ruồi rồi.

Tô Song Song vừa nghe thấy nguyên lai chuyện này là như vậy, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhỏm. Vì vậy cái vấn đề trước cô cũng nghĩ tới, cô tin tưởng Tần Mặc sẽ không để cho cô gặp phải nguy hiểm.

Tần Dật Hiên vẫn một mực quan sát biểu tình của Tô Song Song, nhìn thấy cô không có cảm giác lo lắng mà ngược lại, bộ dạng lại như thở phào nhẹ nhõm, nhất thời trong lòng càng thêm khó chịu.

Mặc dù Tô Song Song không nói ra, nhưng mà anh biết, Tô Song Song lộ ra loại vẻ mặt này chính là tỏ rõ cô tín nhiệm Tần Mặc, Tần Dật Hiên tính toán đưa ra đòn sát thủ.

“Hơn nữa, trước nay anh vẫn muốn nói cho em biết mọi đầu mối câu chuyện, hết thảy mọi điều bất lợi của Tần Mặc. Anh cảm thấy ở phía sau lưng chuyện này có một âm mưu khổng lồ.”

Nếu như Tần Dật Hiên không đề cập tới chuyện như vậy, Tô Song Song cũng gần như sắp bỏ quên chuyện ở sau ót rồi. Con ngươi của cô liền co rụt lại, vẻ mặt căng thẳng nhìn chăm chú vào Tần Dật Hiên, chờ đợi anh nói tiếp câu sau.

“Anh à, rốt cuộc thì anh đã điều tra ra được chuyện gì rồi? Có liên quan gì đến Dương Hinh hay không?” Tô Song Song hỏi xong đột nhiên nghĩ đến cuộc điện thoại mà Âu Dương Minh đã gọi đến cho mình lúc trước, vội vàng tăng thêm một câu, “Có phải là có liên quan gì đó đến nhà họ Âu Dương hay không? Lúc trước em cũng đã nhận được điện thoại của Âu Dương Minh rồi.”

“Anh ta đã nói cái gì?” Thật ra thì Tần Dật Hiên đã sớm đã nhận ra hết thảy phía sau lưng chuyện này nhất định là phải có bàn tay của nhà họ Âu Dương, chỉ là anh không có chứng cớ, mà cũng không biết mục đích cuối cùng của bọn họ là cái gì.

“Anh ta đã nói không thể kết hôn cùng với người nhà họ Tần, nếu không em sẽ phải hối hận!” Nghĩ tới chuyện này, trong lòng Tô Song Song liền cảm thấy một hồi cảm giác bất an. Cô cảm thấy Âu Dương Minh kia đã biết được bí mật gì đó, không giống như là lừa gạt cô.

Tần Dật Hiên lọt vào suy tư, thời điểm lấy lại tinh thần, liền thấy vẻ mặt Tô Song Song đang nhìn mình chằm chằm đầy vẻ khẩn trương, anh vội vàng buông lỏng biểu cảm trên khuôn mặt của mình, cười nói: “Đoán chừng là nhà họ Âu Dương đã cố ý can thiệp đến hôn sự của hai người thôi, em đừng lo lắng!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Anh à, bây giờ anh có tin tức gì của nhà họ Âu Dương hay không?” Tần Mặc, Bạch Tiêu và cả Lục Minh Viễn gần đây vì chuyện hôn lễ nên bận rộn không thể tách rời tay ra được, cũng không có thời gian để mà đi trông nom chuyện của nhà họ Âu Dương, cho nên không có tin tức gì mới.

Vẻ mặt Tô Song Song nhìn Tần Dật Hiên đầy mong đợi, khi nhìn thấy Tần Dật Hiên đột nhiên nhắc tới chuyện này lại lắc đầu, thở dài, cô cảm thấy thời cơ hỏi chuyện này chưa đúng, khiến cho tư tưởng của cô cảm thấy không yên ổn.

” Hiện tại nhà họ Âu Dương hoàn toàn phong tỏa tin tức, trên bề mặt thì không có bất kỳ hành động gì, chỉ là do cảm giác của anh cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy!” Tần Dật Hiên nói một nửa giữ lại một nửa.

Anh đã điều tra ra được từ những người thân thích của nhà họ Âu Dương, có một nhóm lớn bác sĩ tâm lý và khoa tâm thần nổi tiếng đã đến nơi này, còn về mục đích thì anh đoán chừng là vì những người này bị Âu Dương Minh áp chế đến, muốn đòi thả Âu Dương Cẩm ra ngoài.

Một khi ngăn cách được Âu Dương Cẩm trở thành chủ nhân, thiết tưởng hậu quả cũng không thể chịu nổi, hơn nữa Tần Dật Hiên luôn là cảm thấy nếu Âu Dương Minh có thể phân tách được Âu Dương Cẩm ra, thì có thể liệu trên người của anh ta còn có những nhân cách gì những khác làm tắng thê sự nguy hiểm hơn nữa hay không!

“Trước mắt chúng ta đi chịn quần áo trước đã, những chuyện khác cứ để lại đó cho anh và Tần Mặc lo liệu, em không cần phải lo lắng.” Tần Dật Hiên nói xong vuốt vuốt mái tóc của Tô Song Song.

Đột nhiên Tô Song Song cảm thấy có một cánh tay nắm lấy bả vai của cô sau đó kéo cô lại về phía sau. Tô Song Song bị dọa cho sợ đến mức cặp mắt trợn to, vừa định kêu thét lên một tiếng chói tai, nhưng khi thấy sau lưng mình liền dựa vào một lồng ngực, thì trong nháy mắt cô liền thở phào nhẹ nhõm.

“Người phụ nữ của tôi thì đương nhiên tôi có thể bảo vệ tốt được. Tần Dật Hiên, chỉ cần anh hãy cách xa cô ấy ra một chút, thì hết thảy liền không có vấn đề gì hết.” Khi giọng nói phía sau lưng cô vang lên, Tô Song Song vừa nghe thấy tâm tình liền càng thêm buông lỏng.

Nhưng biểu tình của Tần Dật Hiên lại không dễ dàng như thế. Anh nhíu mày nhìn Tần Mặc đang ở sau lưng Tô Song Song, cắn răng nghiến lợi nói: “Tần Mặc, anh tới đây làm gì?!”

Tô Song Song ngược lại rất kinh ngạc, thời gian tin nhắn mà cô phát ra ngoài

loading