Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 324

Chương 245: Thật sự muốn làm hôn lễ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mấy ngày nay Tô Song Song như con thoi ở giữa bệnh viện và nơi tổ chức hôn lễ, bận túi bụi, bởi vì Tô Song Song không bài xích đồng hồ đeo tay định vị trên cổ tay, cho nên Tần Mặc cũng yên tâm, đi xử lý chuyện hôn lễ.

Hôm nay nhiệm vụ chủ yếu của Tô Song Song là đi chọn lễ phục cho ông cụ Tần, chỉ có điều Tô Song Song một chữ cũng không biết, mà trên tay Tần Mặc lại có một bản kế hoạch tương đối quan trọng cần bàn luận với phía hợp tác, Tô Song Song liền không đi quấy rầy Tần Mặc.

Cô ngồi dưới lầu cầm điện thoại di động hơi luống cuống, khi Tô Song Song định hỏi Chiến Hâm một chút, điện thoại đột nhiên reo lên.

Khi nhìn thấy hiển thị gọi đến là Tần Dật Hiên thì ánh mắt Tô Song Song đột nhiên sáng lên, cô cũng có thể hỏi Tần Dật Hiên, hơn nữa gần đây cô bận việc nên quên nói chuyện hôn lễ của mình với Tần Dật Hiên.

Điện thoại vừa tiếp thông, Tô Song Song liền thanh thúy kêu một tiếng: “Anh!”

“Nghe nói thứ ba tuần sau em sẽ cử hành hôn lễ?” Trong giọng Tần Dật Hiên mang theo ý cười, chỉ có điều vẻ mặt bên đầu điện thoại di động bên kia lại hơi cắn răng nghiến lợi.

“Vâng, gần đây bận việc ngay cả thời gian ăn cơm em cũng không có, không nói một tiếng với anh, xin lỗi!” Khi còn bé Tô Song Song cũng luôn mơ mơ màng màng, cho nên không cảm thấy không khí có bao nhiêu lúng túng.

“Em ấy, vốn là như vậy, có ông xã quên anh trai.” Giọng của Tần Dật Hiên nhẹ nhàng, tay đặt trên đầu gối lại nắm chặt thành quả đấm, trời mới biết khi anh nói ra câu nói này, có bao nhiêu đau lòng.

“Hì hì, anh, anh gọi điện thoại cho em có chuyện gì!” Tô Song Song lại lắc lắc cái ghế phía dưới dậm chân.

“Không có chuyện gì thì không thể gọi điện thoại cho em, em đồ không có lương tâm!” Kể từ sau khi Tần Dật Hiên tỏ rõ anh chỉ làm anh trai của Tô Song Song, quan hệ giữa hai người hòa hoãn rất nhiều.

Tô Song Song rộng lượng, lại là người không nhớ kỹ người xấu, theo thời gian trôi đi, càng thêm chậm rãi quên không vui lúc trước.

“Không phải vậy đâu!” Trong giọng nói của Tô Song Song lộ ra một chút làm nũng như khi còn bé, một cơn gió lạnh thổi qua, Tô Song Song theo bản năng rụt cổ lại.

Tần Dật Hiên nghe bên Tô Song Song có tiếng gió thổi qua, vội vàng hỏi một câi: “Chuyện gì xảy ra, em đang ở bên ngoài?”

Tô Song Song nhìn hai bên một chút, bởi vì cô chưa nghĩ ra rốt cuộc định đi cửa hàng nào chuẩn bị lễ phục cho ông cụ Tần, cho nên cũng chưa bảo tài xế tới đây.

Vào lúc này Tần Dật Hiên vừa hỏi, cũng cảm thấy từng cơn gió lạnh, cô vội vàng đứng lên từ trên ghế, rung bông tuyết ở trên cây bên cạnh rơi xuống.

“Anh, em muốn đi chuẩn bị một bộ lễ phục cho ông nội, coi như là tâm ý của mình, nhưng anh biết em chưa từng mua.” Tần Dật Hiên coi như biết gốc biết tích Tô Song Song, cho nên ở trước mặt anh Tô Song Song không hề có một chút áp lực và ngượng ngùng, có sao nói vậy.

Đọc FULL truyện tại đây

Đối với chuyện lần trước mình điều tra được, Tần Dật Hiên vẫn không nói cho Tô Song Song, chính là giữ lại định khi nào muốn gặp cô thì dùng cái này lấy cớ hẹn cô ra ngoài.

Không nghĩ tới lần này Tần Dật Hiên không dùng được đến cái này, đã có cơ hội, anh vội vàng cười nói, “Vậy anh giúp em, anh biết sở thích của ông cụ Tần, em ở đâu anh đi đón em.”

Tô Song Song vừa nghe vui vẻ, vội vàng đáng yêu gật đầu một cái, gật đầu xong mới nhớ được, Tần Dật Hiên không nhìn thấy, cho nên lập tức nói vị trí của mình ra.

Khi Tô Song Song đứng dưới lầu, đột nhiên nghĩ đến nếu mình ra ngoài với Tần Dật Hiên, Tần Mặc biết được nhất định sẽ mất hứng, cô vội vàng lấy điện thoại di động ra, vừa định gọi điện thoại cho Tần Mặc, đột nhiên nhớ tới, Tần Mặc đang họp.

Tô Song Song đảo mắt một cái, đột nhiên lóe lên ý tưởng, cô gửi một tin nhắn hẹn giờ cho Tần Mặc, là sau nửa giờ, tránh cho lúc này anh nhìn thấy tin nhắn, sẽ phát bão tố, đuổi theo ra, phá hư hội nghị lần này.

Tần Dật Hiên tới rất nhanh, Tô Song Song vừa lên xe, trong nháy mắt cảm thấy một luồng ấm áp đánh tới, cả người cô run lên, xoa xoa đôi tay, Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song lại chỉ mặc một chiếc áo nhỏ bằng vải đã đi dạo lung tung bên ngoài, lập tức nhíu mày.

Anh cởi áo lông trên người mình ra, khoác lên người Tô Song Song, Tô Song Song lập tức ngượng ngùng cười cười với Tần Dật Hiên.

“Anh, em đây không phải là tin tưởng tốc độ của anh sao!” Kể từ sau khi Tô Song Song bị Tần Mặc lây nhiễm, miệng cũng trở nên vô cùng ngọt.

Kể từ sau khi Tần Dật Hiên lừa gạt Tô Song Song, anh nằm mơ đều hy vọng có thể khiến cho Tô Song Song thả lỏng ở trước mặt anh, khi nghe thấy cô nói lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ mình, mặc dù Tô Song Song chỉ có tình cảm anh em với anh, nhưng vẫn khiến cho anh vui vẻ khẽ cười lên.

Tô Song Song chỉ nói một câu, không ngờ Tần Dật Hiên hé miệng cười, cười đến gương mặt hạnh phúc, cô chớp chớp mắt, không rõ ràng.

Đột nhiên Tô Song Song rộng mở suy nghĩ, nghĩ đến một khả năng, ánh mắt của cô sáng trong suốt nhìn Tần Dật Hiên, Tần Dật Hiên bỗng cảm thấy không xong.

Tần Dật Hiên rất quen thuộc với ánh mắt này, quả thật Tô Song Song vừa mới mở miệng, đã không phải bình thường, trực tiếp trở về nhị thứ nguyên rồi.

“Anh, có phải anh có bạn gái không! Có phải sắp kết hôn rồi không! Hay chính là

loading