Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 321

Chương 242: Một đêm ngọt ngào nhất

Editor: Mẹ Bầu

Suốt cả một ngày trời chụp ảnh nội cảnh, đợi đến lúc chụp kiểu ảnh cuối , thì hai chân Tô Song Song đã mềm nhũn, cô trực tiếp liền ngồi phịch xuống trên nền nhà.

Tần Mặc mặc dù thân thể cường tráng, nhưng cũng là lần đầu tiên anh phải chịu cảnh hành hạ suốt một ngày như thế. Nhưng mà cái loại cảm giác ấm áp hạnh phúc đó vẫn cứ lượn lờ mãi ở trong lòng anh, không hề tản đi.

Anh nhìn Tô Song Song thật sự là mệt muốn chết rồi, cũng không nóng nảy kéo cô lên nữa, định bụng ngồi xuống ở bên cạnh cô. May mắn gian phòng này là phòng sao, cho nên hai người liền cứ an tĩnh ngồi ở trên tấm thảm đỏ như vậy mà ngắm sao, không khí đặc biệt an tĩnh.

Bởi vì quá mệt mỏi nên Tô Song Song hơi híp mắt lại, suy nghĩ một chút., Cô dựa người vào bả vai Tần Mặc, cảm giác lần đầu tiên dựa vào anh như vậy, nên cô vẫn còn cảm thấy có chút gì đó không thoải mái, ngọ nguậy cái đầu của mình mãi, rốt cuộc cô cũng tìm được một nơi thoải mái.

Tần Mặc khẽ hạ thấp đầu bả vai của mình xuống một chút, để cho Tô Song Song dựa vào được thoải mái hơn. Tô Song Song thật sự đã quá mệt mỏi rồi, cũng không quan tâm gì đến cái gì gọi là tốt xấu hay ngượng ngùng nữa. Cô cầm lấy cánh tay Tần Mặc, cọ xát tựa như đang làm nũng anh vậy…

Trên khóe miệng Tần Mặc thoáng nở một nụ cười càng thêm vẻ cưng chiều. Một lát sau, anh nghe thấy truyền đến tiếng hít thở vững vàng của Tô Song Song. Tần Mặc thoáng hơi chuyển động một chút.

Thấy Tô Song Song vẫn không tỉnh lại, lúc này Tần Mặc mới cẩn thận đặt cô nằm xuống, để cho cô nằm gối đàu lên trên đùi của mình. Tô Song Song không được thoải mái lắm nên hơi ngọ nguậy một chút, tìm một vị trí thoải mái sau đó nặng nề chìm vào giấc ngủ sâu.

Tô Song Song ngủ thiếp đi như vậy, cũng không biết đã ngủ được bao lâu, đợi đến khi cô mở mắt, nhìn thấy trên đỉnh đầu mình là ánh sao lấp lánh và màn sương mù, Tô Song Song liền mơ hồ mất một lúc.

Một giây kế tiếp, cô chợt ngồi dậy, hét lên một tiếng: “Em như vậy là đã ngủ được bao lâu rồi, thế nào mà trời cũng đã tối thế này!”

Lại qua một giây tiếp theo, Tô Song Song trợn to cặp mắt, chậm lại, rốt cục nhớ tới, lúc này bọn họ còn đang ở trong phòng chụp ảnh. Trong nháy mắt, Tô Song Song đã bình tĩnh lại.

“Ục ục ục… Lúc này trong phòng an tĩnh không một tiếng động thì đột nhiên một âm thanh vang lên. Tô Song Song theo bản năng dùng hai tay che bụng của mình lại.

Nhưng mà không biết tại sao, càng dùng sức, thì cái bụng của cô lại càng phản kháng, lên tiếng kêu lớn hơn.

Đọc FULL truyện tại đây

Cuối cùng Tô Song Song lập tức cảm thấy tự giận chính mình rồi. Dù sao ở trước mặt Tần Mặc cô cũng đã không có còn có một hình tượng gì nữa rồi. Tô Song Song định tự giận mình, hai chân giơ lên quơ quơ, lầu bầu nói một câu: “Em đói bụng!”

Ngược lại, Tần Mặc lại rất thích Tô Song Song vô câu vô thúc (*) như vậy ở trước mặt anh. Tần Mặc đứng lên đầu tiên, hai tay nắm ở hai bên eo của Tô Song Song nhấc cô lên. Anh nhìn lại chiếc áo cưới cô đang mặc một chút, nhận thấy làn váy của cô ở phía sau thật dài, chỉ do dự một khắc, liền ôm ngang người, bế bổng Tô Song Song.

(*) Vô câu vô thúc: Dịch nghĩa: Không bị gò bó, không bị trói buộc. Ý nói mọi hành động, mọi lời nói đều vô cùng thoải mái, không phải tuân theo theo bất cứ một quy tắc lễ nghi nào

Tô Song Song tựa như đã rất quen thuộc với kiểu ôm công chúa như thế này, hai tay cô vòng lên ôm lấy cổ của Tần Mặc rất tự nhiên, còn tựa đầu vào bả vai rộng rãi của Tần Mặc rất thoải mái.

Hai người ngọt ngọt ngào ngào đi ra ngoài, nhất thời làm cho nhân viên làm việc đầy trong phòng hậu kỳ nằm sát ở bên ngoài phải ao ước. Nhưng Tần Mặc lại tựa như không coi ai ra gì cứ như thế ôm Tô Song Song đi về phía trước.

Khi đi đến bên cạnh vị giám đốc khu Ảnh viện áo cưới, Tần Mặc lạnh lùng nói: “Trong một tuần phải lấy được ảnh đó!” Tô Song Song lại khẽ lôi kéo quần áo của Tần Mặc….

Tô Song Song nhỏ giọng nói: “A Mặc, em còn chưa thay quần áo đâu.”

Tần Mặc lại cúi đầu nhìn về phía Tô Song Song, ghé gần sát mặt của cô, giống như là đang bận tâm đến tâm tình của Tô Song Song, hạ thấp giọng nói: “Buổi tối trở về nhà anh sẽ cởi áo giúp em.”

Cởi áo em gái anh ấy! (*) Trong nháy mắt trong lòng Tô Song Songcth cả kinh, nhìn lên người đàn ông yêu nghiệt đang ở trước mặt mình, thật sự cũng không biết phải nói câu gì tiếp theo nữa, đành khẽ quơ quơ đôi chân của mình, làm cho làn váy bay phấp phới hết sức đẹp mắt.

(*) Một cách chửi cửa miệng

Vốn dĩ Tô Song Song vẫn cho là Tần Mặc chỉ nói để mà nói như vậy thôi, nhưng mà, vạn vạn lần cô không nghĩ tới anh thật sự vẫn để cho cô mặc bộ váy cưới này đến tận buổi tối lúc đi ngủ.

Khi Tô Song Song mặc chiếc áo cưới này đứng ở bên cạnh giường trong phòng ngủ, thì cô mới phát giác ra được có cái gì đó không đúng lắm. Cô cố hết sức để cởi bỏ chiếc váy cưới có làn váy phía sau thật dài kia xuống, nhưng mà Tần Mặc lại

loading