Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 320

Chương 241: Một khắc duy mỹ nhất (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

“”Trước hết chúng ta chụp cảnh ở trong nhà đã, chờ đến hôm sau anh sẽ dẫn em đi ra ngoài chụp ngoại cảnh.” Tần Mặc nói xong, chỉ vào một trong số những bộ áo cưới đắt tiền nhất, ý bảo Tô Song Song đi thay đổi.

Hiện tại trong mắt của Tô Song Song đang tràn ngập hình ảnh xinh đẹp lộng lẫy của chiếc áo cưới kia, hoàn toàn cũng không nghe rõ Tần Mặc đang nói gì, liền liều mạng gật đầu, chỉ sợ bỏ qua cơ hội tiếp xúc thân mật với chiếc áo cưới này.

Khi Tô Song Song đi vào phòng thử quần áo để mặc bộ áo cưới này, cặp mắt cũng bắt đầu bốc lên sự liều lĩnh. Đang lúc cô cúi đầu sửa sang lại mấy đường xoắn bèo ở trước ngực điểm, đột nhiên có người nào đó mở cánh cửa phòng thử quần áo ra.

Tô Song Song cũng không suy nghĩ nhiều, cô cho đó là nhân viên phục vụ, nên giật giật chiếc áo cưới, mang theo nụ cười nói: “Phiền toái kéo giúp tôi chiếc khóa kéo ở phía sau lên một chút.”

Khi chiếc khoá kéo được kéo lên, trong nháy mắt, Tô Song Song chợt thu lại cái của mình một chút. Theo bản năng, cô ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy người đang đứng ở sau lưng mình, không phải là nhân viên phục vụ, mà lại là Tần Mặc, thì cô chợt sửng sốt lặng cả người.

Trên người Tần Mặc đã đổi một bộ tây trang màu trắng. Tần Mặc rất ít khi mặc tây trang màu trắng, loại màu sắc này lại càng làm nổi bật vóc dáng của anh lên, vừa làm giảm bớt đi một chút vẻ lạnh như băng, lại vừa làm tăng lên thêm khí chất nho nhã của anh.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Mặc nửa tựa người vào trên ván cửa, đôi hoa đào mắt nhìn xuyên qua gương quan sát Tô Song Song. Tròng mắt sáng của anh nhìn thấu suốt, giống như tia X chiếu vào Tô Song Song, quét một lượt từ trên xuống dưới.

Trước ánh mắt nóng bỏng của anh, trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song liền ửng đỏ. Cô nuốt nước miếng một cái, hỏi anh một câu vẻ đầy mong đợi: “A Mặc, nhìn có đẹp mắt không?”

Tần Mặc cũng không mở miệng, một lát sau, khe khẽ gật đầu, dùng lỗ mũi buồn buồn hừ ra một tiếng: “Ừm!”

Một tiếng “Ừm” này mang nồng đậm giọng mũi, lộ ra một vẻ lười biếng. Tô Song Song nghe thấy câu trả lời đó, trong long cảm thấy ngứa ngáy một hồi. Theo bản năng cô cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào cặp mắt của Tần Mặc ở trong gương

Tần Mặc lại vươn tay ra kéo tay Tô Song Song, cặp mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Tô Song Song. Một lát sau, anh tiến tới bên cạnh Tô Song Song, ghé sát vào lỗ tai, như có như không khẽ cắn vào vành tai nhỏ của cô, giọng nói khàn khàn, trầm thấp nói: “Đẹp lắm!”

“!” Tô Song Song cảm thấy một luồng nhiệt khí phun đến tận trong lỗ tai. Trong nháy mắt, thân thể cô liền truyền đến cảm giác tê tê dại dại ở bên tai. Theo bản năng cô liền nuốt nước miếng một cái, thẹn thùng nhìn sang người đang đứng ở bên cạnh.

“Anh… Anh cũng rất đẹp trai!” Một lát sau Tô Song Song không nhịn được mà cất tiếng khen Tần Mặc

loading