Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 319

Chương 241: Một khắc duy mỹ nhất

Editor: Mẹ Bầu

“Không…” Tô Song Song mới nói ra một chữ, cũng cảm giác thấy Tần Mặc đã vòng qua eo của cô từ phía sau. Trong nháy mắt cô bị dọa cho sợ đến mức liền im bặt, cảm thấy lại bị yêu nghiệt Tần Mặc nhập vào thân rồi. Tô Song Song phải đảo ánh mắt lòng vòng một lúc, định nói câu gì đó, hòng có thể cứu vãn được trái tim nhỏ đang run rẩy của mình.

Tần Mặc nghẹo đầu, một đôi mắt hoa đào hơi híp lại nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy sự hốt hoảng của Tô Song Song. Không đợi Tô Song Song kịp mở miệng nữa, anh liền nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trên gương mặt Tô Song Song.

Trái tim nhỏ của Tô Song Song nhất thời chợt giật nảy lên một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền đỏ rực, cô càng không biết phải nói lời ứng đối với Tần Mặc như thế nào.

“Anh tỏ thái độ như vậy đã đủ hay chưa?” Tần Mặc nói xong nhìn Tô Song Song một cái thật sâu, thấy Tô Song Song không nói được ra lời, anh lại xoay người Tô Song Song lại, nhẹ mổ một nụ hôn lên trên cái mũi xinh xắn của cô.

“Chút!” một tiếng, mặc dù thanh âm rất nhỏ, nhưng mà Tô Song Song vẫn nghe thấy được, cảm giác tựa như âm thanh đó cứ chạy dài, lượn lờ mãi ở bên tai, dù thế nào cũng không tan đi được.

“Vẫn còn chưa đủ sao? Như thế này thì đã đủ chưa?” Tần Mặc nói xong lại nhẹ mổ một nụ hôn nữa lên trên đôi môi của Tô Song Song. Không biết có phải là anh cố ý hay không, lần này tiếng “Chút!” của nụ hôn phát ra nghe chát chúa hơn. Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“!” Giờ khắc này Tô Song Song cảm thấy trái tim của mình đập tựa như muốn nhảy ra ngoài, nghe cứ thình thịch, thình thịch. Gương mặt của Tô Song Song cũng bắt đầu nóng lên đỏ rực.

Theo bản năng, cô quay đầu nhìn chung quanh, khi nhìn thấy đội ngũ nhân viên phục vụ tay cầm áo cưới đứng chỉnh tề thành một hàng ở bên cạnh, Tô Song Song lập tức xấu hổ chui vào trong ngực Tần Mặc.

“Đủ… Đủ rồi!” Tô Song Song rốt cuộc cũng đã tìm lại được giọng nói của mình rồi, nói xong cô lại chúi đầu dũi dũi vào trong ngực Tần Mặc.

Tần Mặc lại đưa hai tay ôm lấy hai bả vai của Tô Song Song, kéo cô từ trong ngực của mình ra ngoài. Anh hơi cong người xuống một chút, tì cái trán của mình vào trán của Tô Song Song, để chóp mũi đụng chạm chóp mũi của cô.

Môi mỏng thỉnh thoảng nhẹ nhàng cọ qua cái miệng nhỏ của Tô Song Song. Tô Song Song vội vàng rụt cổ lại về phía sau. Tay Tần Mặc đã để sẵn ở trên bả vai của Tô Song Song, chỉ trong nháy mắt anh liền đưa tay lên đổi thành đỡ ở phía sau cái ót của cô.

“A Mặc… Ở xung quanh đây còn có nhiều người khác nữa đấy!” Tô Song Song không nhúc nhích đầu được, chỉ có thể chớp mắt hay di chuyển con ngươi. Dư quang của cô

loading