Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 318

Chương 240: Anh biến thái như thế nào (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song, nghiêm túc nói: “Anh không cần phải hẹn lịch trước.”

“!” Đến lúc này Tô Song Song mới sực nhớ tới, Tần Mặc là có quá nhiều tiền! Quyền lực của đồng tiền mới lớn làm sao chứ! Bởi vậy cho nên cái việc đặt lịch hẹn trước kia, suy cho cùng thì rốt cuộc chỉ là hành tình của những người thuộc lớp bình dân, những người dân nhỏ bé mà thôi. Còn Tần Boss thì dứt khoát bỏ qua!

Lúc này Tô Song Song lại càng thêm luống cuống, thấy vậy Tần Mặc không do dự tiếp tục lôi kéo cô đi về phía trước, cái mặt dày cũng không cần để ý. Tô Song Song thình lình hét lên: “Việc này,… em đã tới kỳ nghỉ lễ (*) rồi, không thể nào đi được đâu!”

(*) Kỳ nghỉ lễ: chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ. Còn có cách gọi khác là “bà dì tới thăm”, “dì cả tới thăm”…

Tần Mặc quay đầu lại nhìn Tô Song Song đang giở trò xấu, ngồi xổm trên mặt đất, mi tâm bắt đầu nhíu lại, biểu lộ rõ ràng cho thấy chút kiên nhẫn cuối cùng của anh đã tiêu hao hết. Tô Song Song nhìn thấy bộ dáng Tần Mặc như vậy, trong lòng chợt có chút sợ hãi.

Bất quá vì trong chốc lát không muốn bị mất thể diện, cho nên cô cứng cổ cố giữ bằng được cái dáng vẻ ta đây, để lộ biểu tình không đi được.

Tần Mặc cũng không lựa chọn chính sách bạo lực, vẫn giữa cái vẻ mặt tê liệt vạch trần lời nói dối của Tô Song Song: “Kỳ sinh lý của em không đúng.”

“…” Tô Song Song không nghĩ tới ngay cả việc này của mình mà Tần Mặc cũng nhớ. Cô cắn răng một cái trợn tròn mắt bắt đầu nói nhảm nhí: “Tháng này em bị rối loạn, vừa mới tới!”

Tần Mặc khẽ giật mình sửng sốt một chút, lập tức lôi kéo Tô Song Song đi theo hướng ngược lại. Thật ra thì Tô Song Song cũng không nghĩ tới Tần Mặc là người có chỉ số thông minh cao như vậy, ấy thế mà lại đi tin tưởng mấy lời nói láo kia của cô, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Đọc FULL truyện tại đây

Chẳng qua là cái thở phào kia còn chưa kịp chấm dứt, Tô Song Song nhìn thấy con đường mà Tần Mặc đang lôi kéo cô đi, liền cực kỳ bối rối! Đây cũng không phải là đường đi đến phòng bệnh của Cô Tô Na!

Nhất thời Tô Song Song cảm thấy chuyện này có điều gì đó kỳ quái, bắt đầu chống cự lại sự lôi kéo của Tần Mặc không chịu đi nữa: “A Mặc, anh muốn đưa em đi đâu vậy?”

“Đi đến toilet nữ, anh muốn kiểm tra lại một chút, xem điều em nói có thật đúng như vậy không? Nếu quả đúng như vậy, thì trước hết anh sẽ đưa em đi đến bệnh viện.”

“!” Tô Song Song chỉ cảm thấy giống như bị một tia sét từ trên thinh không phóng tới, trong nháy mắt đập vào trên người của cô, làm cho cô bên ngoài thì đã cháy sém mà bên trong thì vẫn còn non, trực tiếp băm băm thái thái một chút, là có thể đặt lên bàn ăn được rồi.

Tô Song Song trong lòng chột dạ, cô biết Tần Mặc đã nói ra lời như vậy, thì nhất định anh sẽ có thể làm được, vội vàng cười cười hỏi lại: “A Mặc, như vậy không tốt sao!”

“Không có gì không tốt, bất kỳ em có chuyện gì anh cũng không ngại.” Tần Mặc nghiêm trang nói, thật ra thì anh đã xác định được là Tô Song Song đã lừa gạt anh. Nhưng anh lại không muốn trực tiếp chọc thủng lời nói dối kia của cô, tránh làm cho cả hai người đều bị lúng túng. Cho nên anh mới dùng loại phương pháp này để ép chính cô phải tự mình thừa nhận sai lầm.

Hiện tại Tô Song Song thật sự không biết nghe thấy những lời kia của Tần Mặc nên cảm thấy vui vẻ, hay là cảm

loading