Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 317

Chương 240: Anh biến thái như thế nào

Editor: Mẹ Bầu

“!” Tô Song Song không nghĩ tới còn phải đi chụp ảnh cưới cùng với Tần Mặc, sau phút kinh ngạc ban đầu, Tô Song Song cũng bình thường trở lại, quả thật không có cái chuyện kết hôn kia thì cũng sẽ không cần phải chụp ảnh cưới.

Theo bản năng Tô Song Song lại quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, cho đến bây giờ, cô vẫn cảm thấy chuyện kết hôn với Tần Mặc là sự viêc tràn đầy hư ảo như cũ, chuyện xảy ra dường như có chút không thành thật.

Giống như cô đang ở trong một giấc mộng đẹp, nếu như cô quá nhập tâm, quá nghiêm túc, giao toàn bộ trái tim của mình ra, đợi đến khi tỉnh mộng lại, cô sẽ cảm thấy cực kỳ thống khổ.

Tô Song Song đặt bàn tay lên trên trái tim của mình, nhưng cảm thấy có chút không còn sức lực nữa. Nhưng mà, hiện tại cô đã giao toàn bộ trái tim của mình ra rồi, giờ khắc này, cô lọt vào trong sự khủng hoảng chưa bao giờ có.

Tần Mặc một mực nhìn chăm chú vào Tô Song Song, nhìn thấy vẻ mặt của cô có chút kỳ quái, cũng không buồn để ý đến ông nội Tần có ở đó hay không, cứ thế kéo Tô Song Song vào trong ngực của mình, hạ giọng hỏi: “Thế nào? Nếu như bây giờ em không muốn tổ chức hôn lễ, chúng ta có thể không cần phải để ý đến những lời của ông nội đâu.”

Ông nội Tần nhất thời nổi giận đùng đùng nhìn về phía Tần Mặc. Trong lòng lúc này đang nghĩ anh là loại con cháu bất hiếu, ông vừa mới định mở miệng khiển trách Tần Mặc, đột nhiên nghĩ đến hay là chính ông sẽ một động tác gì đó để hù dọa cho Tô Song Song thật sợ.

Đọc FULL truyện tại đây

Ông nội Tần thở dài, trong lòng cũng không nghĩ đến cái chuyện đùa bỡn gì nữa, chỉ nói với Tô Song Song mấy lời nói nghe rất thấm thía: “Song Song này! Cũng không phải là ông nội ép buộc gì cháu đâu, chỉ là ông muốn để cho tên tiểu tử thúi Tần Mặc này nhanh chóng cho cháu một cái danh phận mà thôi.”

“Tránh cho tiểu tử thúi này hàng ngày chỉ ra ngoài ăn chơi đàng điếm, ông nội lại không có ở đây, cũng không thể chủ trì sự công bằng cho cháu!”

Nói xong lời cuối cùng, ông nội Tần cũng rất cảm khái, không biết tại sao, thời gian gần đây, chung quy ông có cảm giác đại nạn sắp buông xuống mình, sợ rằng cũng không còn được bao nhiêu ngày giờ nữa rồi.

Chỉ có điều đây chỉ là một cảm giác của riêng ông, không dựa theo căn cứ khoa học nào, cho nên ông nội Tần cũng đã dự định sẽ không nói gì với Tần Mặc và Bạch Tiêu hết.

“Ông nội, làm sao có thẻ nha vậy được ạ! A Mặc sẽ không như vậy đâu!” Tô Song Song vừa nghe ông nội Tần nói mình không còn sống được bao lâu, trong lòng liền cảm thấy khó chịu, ánh mắt lại đỏ hồng, lỗ mũi cũng ê ẩm.

Hiện tại cô không hề có một trưởng bối thân thiết nào, mà thật sự cô cũng đã coi ông nội Tần giống như là ông nội ruột thịt của mình vậy. Thấy ông hiện giờ tuổi tác đã cao như vậy, lại còn bị thương nặng, phải nằm liệt ở trên giường bệnh như vậy, thì trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu. Hơn nữa, khi cô vừa nghe thấy

loading