Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 316

Chương 239: Muốn nhìn hai đứa kết hôn

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Không có chuyện gì!” Một lát sau, Tần Mặc nhẹ nhàng an ủi Tô Song Song một câu, anh lại chưa từng an ủi ai, âm thanh cứng ngắc có vẻ cực kỳ quỷ dị.

Tô Song Song hít mũi một cái, thu nước mắt muốn chảy ra về, cô cắn môi, hai tay túm chặt lấy quần áo Tần Mặc.

“A Mặc, ông nội sẽ không có chuyện gì đi.” Tô Song Song không ngờ mình vừa mở miệng, nước mắt lại chảy ra rồi.

Tần Mặc không trực tiếp trả lời Tô Song Song, vẫn như cũ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng căng thẳng cứng rắn của Tô Song Song, qua một hồi lâu, mới buồn buồn hừ ra một tiếng: “Ừ.”

Lại một lát sau, Tần Mặc cảm giác có thể mình nói không quá rõ ràng, lại tăng thêm một câu; “Có Bạch Tiêu ở đây, yên tâm.”

Tất cả bệnh tình của ông cụ Tần đều do Bạch Tiêu xử lý, không có ai hiểu rõ hơn anh ấy phải làm như thế nào, cho nên Tần Mặc tin tưởng anh ấy.

Tô Song Song đột nhiên không lên tiếng, phát ra âm thanh huyên náo, Tần Mặc đợi trong chốc lát cảm thấy kỳ quái, anh cúi đầu nhìn về phía Tô Song Song.

Chỉ có điều từ vị trí này anh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Tô Song Song, thấy đầu nhỏ của cô từ từ cọ trái lại cọ phải, không biết đang làm gì ở đây.

Tần Mặc tiếp tục đợi thêm chốc lát, Tô Song Song vẫn không ngẩng đầu, Tần Mặc cảm thấy Tô Song Song khóc, đôi tay giữ chặt bả vai cô, định đẩy cô ra, liếc mắt nhìn.

Ai biết lại không đẩy ra được, Tần Mặc cảm giác càng thêm kỳ quái, cánh tay vừa dùng lực, đẩy Tô Song Song ra, Tô Song Song lập tức giả chết còn giật giật cái mũi nhỏ của mình.

Tần Mặc nhìn lỗ mũi lóng lánh của Tô Song Song, đột nhiên có cảm giác xấu xông lên đầu, anh chậm rãi cúi đầu nhìn về phía đầu vai mình chỗ Tô Song Song vừa mới tựa đầu vào.

Khi nhìn thấy vết bẩn trong suốt trên âu phục kia, sửng sốt một chút, một giây kế tiếp trong nháy mắt anh ý thức được đây là thứ gì, nhắm mắt lại hít vào một hơi thật sâu, mới kiềm chế được lửa giận trong lòng.

Tô Song Song rõ ràng cảm thấy bàn tay giữ trên đầu vai mình khẽ dùng chút sức, bị sợ đến rụt cổ lại, càng thêm chột dạ.

“Em thật sự không phải… Hít… Cố ý…” Không biết có phải vừa rồi Tô Song Song ở bên ngoài bị cảm lạnh rồi không, vừa nói, nước mũi lại không nhịn được chảy ra ngoài.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô vội vàng hít hít, nhưng nước mũi giống như chống đối lại cô, càng dùng sức hút, vừa buông lỏng, chảy ra nhiều hơn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng vốn tái nhợt của Tô Song Song trong nháy mắt đỏ hơn mông khỉ, cô cúi đầu, định che giấu ngượng ngùng của mình.

Tần Mặc đột nhiên nắm lấy cằm cô, khiến cô ngẩng đầu lên, sau đó chìa ống tay áo ra, lung tung xoa xoa trên mặt cô.

Âu phục hơi cứng rắn lau trên mặt, hơi đau, Tô Song Song giống như không cảm thấy đau, kinh ngạc trợn to cặp mắt nhìn Tần Mặc, lại cúi đầu nhìn vệt trong suốt trên ống tay áo của Tần Mặc.

Tô Song Song thật sự sợ ngây người, Tần Mặc tiểu cầm thú thích sạch sẽ này, sao lại làm ra chuyện như vậy!

“A… A Mặc… Tô Song Song vừa mở miệng liền lắp bắp, thật lòng thiếu tự tin!

Tần Mặc không để ý tới Tô Song Song, đưa tay cởi luôn áo khoác âu phục dơ bẩn ra, cuộn lại, ném vào ngực Tô Song Song, lạnh lùng nói: “Trở về giặt sạch sẽ!”

Mặc dù thái độ của Tần Mặc chảnh chọe, nhưng động tác mờ ám lạnh lùng kia, trong nháy mắt khiến trong lòng Tô Song Song ấm áp, cô vừa ngọt ngào, ngượng ngùng nói: “Vâng!”

Tần Mặc nắm tay Tô Song Song, định đi xem ông cụ Tần một chút. Khi đứng ngoài phòng bệnh, Tô Song Song nhìn ông cụ Tần hai mắt nhắm nghiền, tâm tình trong nháy mắt trầm xuống.

Bệnh của ông cụ Tần nói nặng cũng không nặng, nói nhẹ cũng không nhẹ, ông cụ vừa tỉnh lại liền vội vã muốn gặp Tô Song Song, Tô Song Song đi theo Tần Mặc vào.

Cô vừa mới đi vào, ông cụ Tần đã cố sức khoát tay áo với cô, để cho cô đi tới, Tô Song Song đi nhanh mấy bước, vừa đứng bên cạnh ông cụ Tần, nhìn dáng vẻ tiều tụy chịu đựng khổ sở của ông cụ, mắt liền đỏ, nước mũi mới vừa ngừng lại theo nước mắt chảy xuống.

“Hít… Hít…” Cô hút hai cái, ông cụ Tần nhìn thấy dáng vẻ Tô Song Song như vậy lại không nhịn được cười một tiếng sảng khoái, cười một tiếng, không khống chế được hơi thở, ho khan.

“Ông nội, ngài đừng cười, mau nghỉ ngơi thật tốt đi!’ Tô Song Song nói xong nước mắt rốt cuộc không khống chế được, cùng nước mũi tùy ý

loading