Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 315

Chương 238: Ngã gãy hai chân

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tần Mặc nhìn cô một cái, lại quay đầu nhìn xe Bạch Tiêu cách đó không xa, lạnh lùng nói: “Cô có thể ra ngoài công phái với Bạch Tiêu rồi.”

(*) công phái: đi công tác bằng chi phí chung

Tô Mộ vừa nghe, cả người cũng sợ choáng váng, mặc dù bình thường cô không tiếp xúc với trong vòng luẩn quẩn của Tần Mặc và Bạch Tiêu, nhưng mỗi lần Bạch Tiêu bị phái ra ngoài chính là biến tướng của bị đi lưu đày, chuyện này mọi người đều biết.

Tô Song Song vừa nghe cũng trợn tròn mắt, vội vàng kéo cánh tay gấu mập của Tần Mặc, hy vọng năn nỉ một chút cho Tô Mộ.

Tay gấu mập của Tần Mặc bị kéo lại rồi, anh mới quay đầu nhìn Tô Song Song, Tô Song Song vội vàng tươi cười, cười giống như cái bánh bao nói: “Chị ấy là biên tập manga, không giúp được Bạch Tiêu đâu!”

Tần Mặc thấy Tô Song Song mở miệng nói, vẻ mặt lạnh lẽo hóa giải một chút, Tô Song Song vừa nhìn có hy vọng, càng cười như mặt bánh bao, đã sớm không có khí tiết quên chuyện cô vẫn còn giận dỗi với Tần Mặc đấy.

Nhưng Tần Mặc vừa mở miệng nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song trong nháy mắt phồng lên rồi, Tần Mặc nói: “Không sao, dù sao Bạch Tiêu cũng không phải đi công tác!”

“Boss Tần à! Tha cho tiểu nhân một mạng đi! Tiểu nhân có vài tấm ảnh quý giá của Tô Song Song, lập tức dâng lên cho ngài!” Tô Mộ càng thêm không có tiết tháo, vội vàng lấy điện thoại di động ra, chân chó đưa cho Tần Mặc những bức hình của 囧Tô Song Song.

Tô Song Song không ngờ Tô Mộ lại ra một chiêu này, chỉ ngón tay run rẩy về phía Tô Mộ, cảm giác bị bán, thật sự muốn quay người bước đi, mặc kệ kẻ bán bạn cầu vinh này.

Chỉ có điều vừa nghĩ tới nếu như vứt bỏ Tô Mộ, chị ấy sẽ phải cùng Bạch Tiêu đi xa nhà, chờ hai người trở lại đoán chừng Tô Mộ chỉ còn dư lại nửa cái mạng, cô thật sự không đành lòng, liền cắn răng hung tợn nhìn chị ấy chằm chằm, nhưng không rời đi.

Tần Mặc nhìn qua một lần, nhìn rất nghiêm túc, Tô Mộ cảm thấy có hy vọng, đưa một ánh mắt áy náy cho Tô Song Song.

“Những thứ này tôi đều có!” Tần Mặc nói xong, đừng nói Tô Mộ, ngay cả Tô Song Song cũng sửng sốt, những hình này đều là hình do cô và Tô Mộ chơi đùa riêng từ nhỏ chụp lại.

Bởi vì Tô Mộ lười gửi cho cô, ngay cả chính cô cũng không có, Tần Mặc rốt cuộc lấy từ đâu?

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Song Song nghi ngờ nhìn Tần Mặc, gương mặt Tần Mặc lạnh nhạt, giải thích một câu đơn giản: “Bạch Tiêu cho.”

“!” Tầm mắt Tô Song Song chuyển tới trên người Tô Mộ, Tô Mộ cũng sững sờ, sửng sốt một lát bừng tỉnh hiểu ra, nhớ tới lần trước sau khi đắc tội Bạch Tiêu, cô liền lấy hình chụp của Tô Song Song làm công chuộc tội gì đó.

Tô Mộ chột dạ liếc nhìn Tô Song Song, quay đầu nhìn bầu trời, cười hết sức xấu hổ nói: “Thời tiết hôm nay không tệ!”

“Không tệ em gái chị! Tô Mộ chị đồ bán bạn cầu vinh, chị liền đi theo Bạch Tiêu lão hồ ly kia ra ngoài công phái đi!” Tô Song Song nói xong kéo Tần Mặc định rời đi.

Tần Mặc mặc bộ đồ gấu lớn ngây ngốc, bị cô đột nhiên kéo đi, hai chân vấp vào nhau, trực tiếp ngã xuống bên cạnh, Tô Song Song bị lực quán tính của Tần Mặc kéo theo, mắt thấy sẽ tiếp xúc thân mật với đất, Tần Mặc đột nhiên duỗi một cánh tay, ôm Tô Song Song vào trong ngực.

Hai người ngã ầm ầm trên đất, khẽ run lên, cũng may trên người Tần Mặc mặc đồ con gấu lớn làm giảm xóc, nếu không đoán chừng Tô Song Song và Tần Mặc sẽ phải đi bệnh viện song túc song tê * rồi.

(*) song túc song tê: so sánh tình yêu nam nữ như hình với bóng.

Bạch Tiêu một mực ở bên cạnh xem náo nhiệt rốt cuộc không nhìn nổi, vội vàng xuống xe sải bước qua bên này, chỉ có điều đi tới bên cạnh Tần Mặc, anh đột nhiên bất động.

Tô Mộ vội vàng định đi tới đỡ Tô Song Song và Tần Mặc, Bạch Tiêu lại kéo cánh tay Tô Mộ, gương mặt cười xấu xa.

“Tiểu Tần Tần, cậu còn phái tôi ra ngoài công tác không?” Giọng điệu Bạch Tiêu là lạ, giống như tiểu nhân đắc chí.

Tô Mộ bừng tỉnh hiểu ra, vội vàng quơ quơ cánh tay bị Bạch Tiêu kéo, ý bảo còn có mình! Lúc này Bạch Tiêu mới nhớ tới Tô Mộ, lại bất đắc dĩ tặng thêm một câu, “Còn có cái này…”

Tô Song Song ngửa đầu ngã vào trong ngực Tần Mặc, im lặng nhìn hai người vô sỉ này, thật sự không biết nói gì cho phải, cô định tay làm hàm nhai.

Tô Song Song nghiêng người, định lăn từ trên người con gấu lớn của Tần Mặc xuống, ai biết Tần Mặc đưa tay ngăn cô lại, ôm cô dán vào trong ngực, Tô Song Song vừa đúng xoay mình nằm trên người Tần Mặc, cô không hiểu liếc nhìn anh.

Tần Mặc bình chân như vại,

loading