Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 313

Chương 236: Hồ ly so ra còn kém hơn (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Anh nhíu gương mặt như một cậu bé con lại, làm một dáng vẻ làm cho người ta phải thương tiếc. Bạch Tiêu nhìn bộ dáng kia toàn thân liền nổi lên một lớp da gà. Anh không nhịn được mà buông ra một câu làm người khác phải tổn thương: “Cậu có thể đừng nhìn chằm chằm vào người khác bằng ánh mắt của một người đã ba mươi tuổi rồi, mà lại muốn làm như mình mới mười mấy tuổi kia được hay không? Cậu làm cho khắp cả người tôi đã bị nổi da gà rồi đây này.”

“Nếu anh có thể lấy ra được những cái hạt da gà nổi lên đó ra đây, tôi sẽ trả cho anh một trăm vạn một cân, có được hay không?” Lục Minh Viễn nhạo báng Bạch Tiêu đã thành thói quen, phản ứng lại một câu sắc bén, nhưng trên mặt của anh vẫn giữ cái vẻ trẻ con, lấc cấc như cũ.

Bạch Tiêu lại run lên một cái, xoay người lại, hai tay cắm vào trong túi, tiếp tục đi về phía trước, vứt lại một câu nói đầy tức giận: “Cậu lợi hại đấy, nhưng mà cậu đừng nghĩ muốn biết chuyện gì đã phát sinh!”

Thật ra thì Bạch Tiêu cũng không biết rốt cuộc Tần Mặc có dáng vẻ như vậy là thế nào. Nhưng mà theo sự suy đoán của anh, trong khoảng thời gian này đối với Tần Mặc mà nói, , thì chỉ có thể lý giải thích một điều, không cần hỏi cũng có thể đoán được, nhất định là anh đã cãi nhau với Tô Song Song.

Lục Minh Viễn vừa nghe có trong chuyện này bát quái, trong nháy mắt thái độ liện chuyển sang chịu nhận lỗi, vội vàng chạy tới bên cạnh Bạch Tiêu, nở nụ cười lấy lòng, giọng nói mềm nhũn nghe ngọt nhơn nhớt: “Anh Tiêu à, ngài nói đi nào, em đây xin rửa tai lắng nghe!”

Bạch Tiêu bị giọng nói ghê tởm kia làm cho rùng mình, liếc nhìn sang Lục Minh Viễn một cái, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ. Lại cảm thấy vẫn còn chưa đủ, anh lại rùng mình một cái, trên người lại nổi da gà, rống lên một câu: “Chốc nữa ông nội nhà cậu sẽ nói chuyện!”

“Mẹ kiếp! Thế nào, anh có muốn nói ra hay không hả, không nói thì cút!” Trong nháy mắt vẻ mặt của Lục Minh Viễn liền biến đổi, nói xong anh còn giơ chân lên muốn đạp cho Bạch Tiêu một cái. Bạch Tiêu giật mình, tránh thoát khỏi một cước này của Lục Minh Viễn.

Mắt thấy phòng họp đang ở trước mắt, Bạch Tiêu cũng không muốn để cho Lục Minh Viễn thừa nước đục thả câu nữa, tránh cho một lát nữa tiến vào trong phòng họp không hiểu rõ tình thế, lại chọc giận Boss Tần sẽ làm cho tất cả mọi người phải chịu tai họa theo.

Bạch Tiêu hơi lùi lại sau cửa một chút, hạ thấp giọng dặn dò một câu: “Cãi nhau với Nhị Manh Hóa đấy, cẩn thận một chút nhé!”

Lục Minh Viễn vừa nghe thấy Tần Mặc cãi nhau với Tô Song Song, trong nháy mắt sự đề phòng liền tăng lên cấp một! Tô Song Song này quả thực chính là đối nghịch của Tần Mặc. Trong lúc đang có cãi cọ thế này, nếu có người nào làm gì chọc tức đến Tần Mặc, thì anh sẽ lập tức có tư thế muốn giết người đó luôn. Lục Minh Viễn rụt cổ lại một cái, thoáng có suy nghĩ làm thế nào để mình trở thành người

loading