Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 312

Chương 236: Hồ ly so ra còn kém hơn

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song vừa nghe thấy vậy, ánh mắt liền sáng lên. Tần Dật Hiên nấu cơm thực sự là rất tuyệt, bất quá trước kia anh rất ít xuống bếp, chỉ có khi nào là ngày lễ, hoặc là vào ngày sinh nhật của cô, anh mới làm một bàn thức ăn ngon.

“Có món cá sốt chua ngọt không? Có món thịt hầm nhừ không?” Đây là hai món ăn mà Tô Song Song thích ăn nhất. Khi cô hỏi Tần Dật Hiên, hai con mắt trong veo cũng sáng rực, phảng phất nước miếng cũng đang tứa ra rồi.

Đã thật lâu rồi Tần Dật Hiên không nhìn thấy bộ dạng Tô Song Song được buông lỏng như thế. Trong lòng anh thấy một hồi áo não, nếu như anh biết việc mình nấu cơm có thể làm cho Tô Song Song vui vẻ như thế, thì ngày ngày anh sẽ làm cho cô ăn.

“Ừ, nếu như em muốn ăn, thì ngày mai anh cũng sẽ tiếp tục làm cho em ăn!” Tần Dật Hiên nói xong, chỉ sợ Tô Song Song suy nghĩ nhiều, lại tiếp tục xa lánh anh, vội vàng bổ sung thêm một câu: “Coi như là anh đền bù lại cho em sinh nhật của những năm vữa qua, em thấy thế nào?”

Tô Song Song vốn dĩ còn cảm thấy có chút không được tự nhiên, nhưng khi vừa nghe thấy Tần Dật Hiên nói như vậy, dường như chỉ sợ anh hối hận nên vội vàng gật đầu một cái.

Tần Dật Hiên đi nấu cơm, Tô Song Song liền ở bên cạnh anh để giúp đỡ. Tô Song Song chỉ muốn phải làm cho bản thân mình phải bận bịu, như vậy cô mới không nghĩ ngợi đến Tần Mặc nữa. Nếu không, Tô Song Song thật không biết mình có thể nén nhịn được ý định không gọi điện thoại cho Tần Mặc được hay không nữa.

Khi bốn món mặn một món canh được đặt lên trên bàn ăn, thì cả căn nhà trọ nhỏ tràn ngâp mùi cơm chín. Có thể là do Tô Song Song đã đói bụng, nên nhìn thấy trên bàn thấy toàn món ăn với đủ màu sắc, mùi thơm quyến rũ như vậy, tưởng chừng như cũng đã chảy nước miếng rồi.

Tuy tâm tình của cô vẫn còn rất nặng nề, nhưng vì không muốn làm cho Tần Dật Hiên lo lắng, Tô Song Song vẫn nở nụ cười. Cô cười hì hì nói: “Anh à, anh làm cơm ăn ngon thật đấy! So với ngày trước còn hoàn hảo hơn!”

Tô Song Song vừa nói vừa nhét hết thức ăn vào trong miệng, giống như nếu như để cái miệng rảnh rỗi, cô sẽ khó chịu, sẽ suy nghĩ lung tung vậy.

Đọc FULL truyện tại đây

Tuy trên mặt Tần Dật Hiên vẫn không ngừng nụ cười, nhưng khi nhìn thấy Tô Song Song cứ liên tục nhét thức ăn vào trong miệng, vẻ mặt lại còn cười vui mạnh mẽ hơn, thì đột nhiên nhíu mày lại. Anh nhìn chằm chằm vào mặt Tô Song Song trong chốc lát, cuối cùng, rốt cục anh cũng không nhẫn nhịn nổi nữa.

Tần Dật Hiên bước mấy bước đi tới trước mặt Tô Song Song, vươn tay tóm vào nơi quai hàm của cô đang phình ra, quát lớn: “Phun ra!”

Trong miệng Tô Song Song đã tắc nghẹn lại, không nhai nuốt được nữa, cô nói lúng búng không rõ lời: “Anh à, anh làm gì thế? Em đang ăn cơm mà!”

“Tô Song Song, em có thể có chút tiền đồ hay không hả? Nếu như vì Tần Mặc mà em nghĩ cảm thấy có gì khó chịu, thì hiện tại anh liền dẫn em đi tìm anh ta. Em muốn nói cái gì thì nói cái nấy, có anh ở đây rồi, em còn sợ cái gì nữa?”

Tần Dật Hiên nói xong thấy Tô Song Song vẫn không chịu phun tất cả những thứ đồ ăn trong miệng mình ra ngoài, cũng không ngại sự bẩn thỉu, trực tiếp đưa tay vào miệng cô móc ra.

Đến lúc này Tô Song Song mới chịu ói tất cả đống thức ăn ở trong miệng ra. Nhưng vì bị tắc nghẽn ở trong cổ họng, cho nên Tô Song Song phải nôn ọe ra rất vất vả, Tần Dật Hiên xuôi tay nhìn Tô Song Song.

Vốn dĩ anh định không muốn để ý đến cô nữa, nhưng đến cuối cùng vẫn phải thở dài, đưa cho cô một chén nước, còn mình thì lấy tờ giấy ăn để ở bên cạnh lên để lau những thứ dơ bẩn ở trên tay.

Tô Song Song cứ thế nôn, nôn mãi… lỗ mũi đau xót, nước mắt của cô không nén nhịn được nữa, cũng bắt đầu tuôn ra bên ngoài. Tô Song Song vừa lau vừa nước mắt vừa tiếp tục nôn.

Tần Dật Hiên một phát túm lấy hộp khăn giấy ở bên cạnh, vì vẫn còn đang tức giận, nên anh thô lỗ nhét vào trong ngực của Tô Song Song. Một cái tay khác của anh nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng của cô.

Trong lòng Tần Dật Hiên không phải là không có chút khó chịu đối với Tô

loading