Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 311

Chương 235: Cây kim so với cọng râu (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Cái nhìn này xem ra lại càng chọc giận Tần Mặc thêm. Tần Mặc thấy Tô Song Song vẫn đứng ở bên cạnh Tần Dật Hiên như cũ, không thể kiên nhẫn nổi nữa, liền hỏi cô một câu: “Em tin tưởng vào anh ta chứ nhất định không tin vào anh sao?”

Tô Song Song đang nổi nóng, bị Tần Mặc hỏi một câu như vậy, liền cứng cổ hừ một câu: “Anh đã làm gì để cho em tin tưởng vào anh chứ?”

“Tô Song Song!” Tần Mặc cố đèn nén giọng của mình lại, gọi cô một tiếng. Trong cặp mắt hoa đào kia tưởng chừng như sắp phun ra lửa. Tần Mặc mãnh liệt ngẩng đầu lên, hung tợn trừng mắt nhìn Tần Dật Hiên một cái, sau đó cúi đầu thật sâu nhìn Tô Song Song một cái, cắn răng nói: “Cùng anh trở về nhà!”

“Không đi!” Tô Song Song vốn vẫn còn tưởng rằng, có thể Tần Mặc sẽ lại nói ra một câu gì đó. Nhưng cô không nghĩ tới anh lại chỉ nói một câu như vậy, nhất thời lại chọc tức cô quá mức. Tô Song Song dứt khoát không chịu quay về nhà với Tần Mặc!

Đến lúc này thì Tần Mặc cũng không nói thêm một câu nào nữa, anh dứt khoát xoay người lại rồi đi ra ngoài, cũng không liếc nhìn Tô Song Song lấy một cái. Tô Song Song đứng tại chỗ đó, nhìn theo bóng lưng của Tần Mặc, nhất thời ánh mắt liền đỏ lên.

Tần Dật Hiên vốn dĩ đang còn rất đắc ý, cứ việc đứng ở chỗ này xem Tần Mặc náo nhiệt một hồi. Nhưng vừa nghe Tô Song Song đang hít hít lỗ mũi, anh liền cúi đầu nhìn sang cô, đã thấy cặp mắt của Tô Song Song đỏ hoe, đang quệt cái mũi của mình, nhất thời Tần Dật Hiên liền luống cuống.

Tần Dật Hiên cũng không hề muốn nói đỡ một câu cho Tần Mặc. Nhưng mà anh lại cũng không muốn để cho Tô Song Song khó chịu, nên chỉ có thể cứng rắn phá, phá lệ uốn đầu lưỡi cứng ngắc, thật vất vả mới nói ra được một câu: ” Tính cách của Tần Mặc xưa nay vốn dĩ vẫn như thế này, em cũng đừng nên trách anh ấy!”

“Tính cách cái kiểu gì mà rách nát như vậy chứ, tại sao lại không thể sửa đổi đi một chút! Người đâu mà giống như là cây cọc gỗ như vậy chứ, sửa đổi đi một chút thì có thể chết hay sao?” Tô Song Song thật sự cảm thấy rất uất ức. Tính tình của Tần Mặc ngang ngược đến mức vô tình như vậy, thật sự là đã làm người ta bị tổn thương quá mức rồi.

Tần Dật Hiên nghiêm túc suy nghĩ một chút, anh rất hiểu Tần Mặc, nên gật đầu một cái rất trịnh trọng, nói một câu trả lời Tô Song Song: “Sẽ bị chết đấy!”

“…” Tô Song Song nhất thời không biết nên nói lại một câu thế nào cho phải. Cô đành buồn buồn ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh. Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song không khóc, liền thở phào nhẹ nhỏ, cũng ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh, cách chỗ cô ngồi một chiếc ghế, lẳng lặng giúp đỡ Tô Song Song.

Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút. Tần Dật Hiên liếc mắt nhìn sang bên cạnh, đang định mở miệng hỏi Tô Song Song có muốn đi ăn cơm hay không, thì Tô Song Song đột nhiên mở miệng hỏi anh, vẻ buồn buồn: “Anh à, nếu như tính tình của Tần Mặc chính là như thế, vậy thì có phải là em đã thật là quá đáng hay không?”

Những lời nói này của Tô Song Song trong nháy mắt đã làm khó cho Tần Dật Hiên. Nếu như anh nói không phải như vậy, vậy thì nhất định Tô Song Song lại sẽ phải tiếp tục bị khó chịu. Nhưng nếu như anh nói đúng vậy, vậy thì nhất định Tô Song Song sẽ tha thứ cho Tần Mặc rồi. Mà cái kết quả này chính là điều mà anh không muốn nhìn thấy nhất.

Tần Dật Hiên trầm mặc một hồi, trong đầu cũng đang chuyển động nhanh chóng. Đột nhiên hai mắt anh tỏa sáng, nói ra một câu mang vẻ như ý tứ sâu xa: “Chuyện này… cả hai người đều không ai

loading