Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 309

Chương 234: Cô Tô Na nằm viện (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

“Chuyện này…, anh, quan hệ của anh và anh Trọng rất tốt phải không?” Thời điểm Tô Song Song hỏi những lời này, nước miếng cũng đã sắp chảy ra ngoài, cô vội vàng hít hít vào.

Tần Dật Hiên nhất thời cảm thấy có một luồng gió lạnh từ sau lưng mình thổi qua, sống lưng của anh chợt thấy lạnh buốt. Tần Dật Hiên nhíu mi nhìn Tô Song Song, thấy bộ dạng vẻ mặt đầy mong đợi hết sức dung tục kia của cô, không nhịn được, liền hỏi lại một câu: “Song Song, em làm sao vậy?”

“Không có! Không sao hết, chính là vì nhìn thấy thịt cho nên mới có chút chảy nước miếng!” Tô Song Song nói xong vươn tay xoa xoa khóe miệng của mình, ý cười càng thêm dung tục, ánh mắt bồi hồi không ngừng qua lại trên người giữa Tần Dật Hiên và Cố Trọng.

Cái cục thịt mà Tô Song Song nói này, cũng không phải là thịt để ăn, mà chính là cái loại thịt thịt kia mà mọi người ai cũng hiểu được. Gần đây đã có nghiêm cấm nên trên các trang web cũng không nhìn thấy nữa. Hiếm khi mới có thể gặp được, thấy được thực tế như vậy, Tô Song Song cảm thấy mình không YY thì cũng thực sự có lỗi với danh hiệu hủ nữ của bản thân.

“Nhìn em như vậy thật sự thấy có chút thiếu tiền đồ.” Tần Dật Hiên nói xong liền đẩy thực đơn đến trước mặt Tô Song Song. Lúc này anh mới ngẩng đầu lên nói chuyện cùng Cố Trọng. Cố Trọng vừa mới rồi vẫn còn ngồi ở trên ghế hết sức an tĩnh là thế, Tần Dật Hiên vừa nhìn về phía anh, thần thái cả người nhất thời trở nên sáng láng.

“A Trọng, lần này phải làm phiền cậu rồi.” Bởi vì bị cảm mạo nên hiện tại sức khỏe của Tần Dật Hiên vẫn chưa được tốt lắm, gương mặt vẫn tái nhợt giờ đã hơi đỏ hồng lên, lộ ra một chút vẻ đẹp trai.

Đọc FULL truyện tại đây

Tô Song Song cầm thực đơn giống như cầm tấm bia đỡ đạn, đang phân tích thuộc tính công thụ của hai người kia. Chung quy cô có cảm giác anh trai của mình thoạt nhìn giống như nữ vương thuộc bên thụ, mà Cố Trọng giống như con chó thuộc bên công.

Nhưng mà khi cô vừa cảm thấy anh trai của mình thuộc bên thụ thì lại có chút không cam lòng. Đang lúc nước miếng của Tô Song Song đã sắp chảy ròng ra, thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.

Tô Song Song cầm lên vừa nhìn thấy là số của Tần Mặc, nụ cười lúc trước vẫn luôn hiện trên mặt không ngừng, vậy mà chỉ trong nháy mắt vẻ mặt của cô đã không còn biểu cảm. Tần Dật Hiên nhìn ra Tô Song Song bị mất tự nhiên, đang định mở miệng hỏi, thì Tô Song Song đã cúp điện thoại mất rồi.

Nhưng mà ngay sau đó chuông điện thoại lại vang lên, theo bản năng Tô Song Song liếc mắt nhìn qua, thấy là số của Cô Tô Na, lập tức sửng sốt một chút. Không biết tại sao đột nhiên cô cảm nhận thấy có một loại cảm giác xấu chợt xông thẳng lên đầu.

Điện thoại vừa thông suốt, Tô Song Song còn chưa kịp gấp gáp hỏi có chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy bên đầu điện thoại kia truyền đến giọng nói của Tần Mặc: “Trước mắt đừng treo máy, Cô Tô Na phải nhập viện rồi.”

“Cái gì!” Tô Song Song vừa nghe, điện thoại trong tay suýt nữa thì rơi xuống trên mặt đất. Cô vội vàng nắm chặt lấy điện thoại di động, hốt hoảng hỏi một câu: “Chuyện gì xảy ra vậy? Đang nơi nào thế?”

“Sốt cao đến nghiêm trọng, biến thành viêm phổi, đang ở bệnh viện trung tâm, em ở chỗ nào để anh đến đón em?” Giọng nói Tần Mặc vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng khi anh nói câu “em đang ở chỗ nào”, giọng nói rõ ràng đã nặng nề thêm

loading