Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 308

Chương 234: Cô Tô Na nằm viện

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song nghe thấy Đồng Nhược đã đi theo rồi thì trong lòng mới thả lỏng được một chút. Cô vừa nhớ lại mình những lời mình vừa mới nói lúc nãy, có thể đã quá mức sắc nhọn, nên nhìn Cố Trọng gãi gãi đầu, nói một câu có vẻ ngượng ngập: “Mới vừa rồi đúng là em cũng nói hơi quá đáng i!”

Cố Trọng sửng sốt, lấy lại tinh thần liền khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái. Tiếp sau đó anh lại cúi đầu, hí hoáy sửa chữa gì đó bản thảo trong tay một lúc, một lát sau mới tự lẩm bẩm một câu: “Chính anh mới thật sự là người quá đáng.”

“Sao…” Tô Song Song vừa định nói làm sao có thể như vậy, nhưng lại cảm thấy những chuyện giữa nam nữ thế này, cô không thạo việc giúp đỡ hòa giải, nên chỉ cười cười không nói.

Hai người cũng liền trở lại an tĩnh, làm các việc có liên quan đến bản thân. Đang lúc Tô Song Song tập trung tinh thần cao độ, thì đột nhiên Cố Trọng ngẩng đầu lên, nói một câu: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Hả?” Trong phòng đang yên tĩnh đột nhiên có tiếng nói vang lên, làm cho Tô Song Song giật mình. Tô Song Song thật lòng không muốn suy nghĩ nhiều, nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên mặt của Cố Trọng đối với mình vẫn không ngừng, cô liền cảm thấy có chút quỷ dị.

“Việc này… chúng ta cùng ăn cơm hộp ở chỗ này có được hay không vậy?” Tô Song Song mở miệng nói một câu không làm tổn hại đến khuôn mặt tươi cười của người nào đó, tận lực để cho bầu không khí có vẻ hài hòa một chút.

Đọc FULL truyện tại đây

Cố Trọng lại cố ý muốn đưa Tô Song Song đi ăn một bữa ngon: “Em đã đến nơi này rồi, mà anh lại vẫn chưa kịp mời em ăn cơm. Ngày hôm nay bởi vì anh mà đã làm cho em phải chịu uất ức như thế, anh mời em ăn cơm mới là phải.”

“Thật sự không cần đâu ạ!” Tô Song Song càng thấy khuôn mặt tươi cười đầy vẻ dịu dàng kia của Cố Trọng, lại càng cảm thấy sợ hãi đến nổi da gà. Không phải là Tô Song Song đã tự mình đa tình, mà là bởi vì biểu cảm của Cố Trọng lúc này mang theo sự cưng chiều như thế, thật sự đã làm cho người ta phải nảy sinh ý nghĩ kỳ quái!

“Đi thôi! Cấp trên của em mời em ăn cơm, em còn dám cự tuyệt sao?” Cố Trọng nói xong liền vươn tay ra dự định kéo cánh tay của Tô Song Song. Tô Song Song bị dọa cho sợ nên chợt ngửa người về phía sau, như muốn né tránh tay của Cố Trọng.

Thế nhưng động tác né tránh này của cô đã làm cho trọng tâm của thân thể cô bị dồn về phía sau, kéo theo cái ghế cũng bị ngửa lại ra đằng sau. Tô Song Song vội vàng che chở cho cái đầu của mình. Đúng lúc gương mặt của cô sắp bị tiếp xúc thân mật với mặt đất thì Cố Trọng đột nhiên đưa tay ra, túm luôn được tất cả người cô cùng cái ghế trở lại.

Tô Song Song ngồi ở trên ghế nhìn cổ tay của Cố Trọng bị xé rách máu chảy tràn trề, thì lặng người! Trong nghề này, sự quan tâm đối với tay phải mà cần phải đặc

loading