Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 307

Chương 233: Ở lại chỗ này

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song cắn ống hút sữa đậu nành, suy nghĩ một chút, gật đầu một cái, nếu để cho tự cô trở về, cô thật sự không rộng lượng như vậy, định ở nhờ chỗ Tần Dật Hiên mấy ngày, coi như tạm thời tỉnh táo một chút, tránh cho trở về cũng cãi nhau, càng thêm không nói được.

Tần Dật Hiên vừa thấy Tô Song Song gật đầu, trong lòng cực kỳ cao hứng, lập tức lại có khẩu vị.

Anh cúi đầu uống một chén cháo, nhưng Tô Song Song lại không nói chuyện, yên lặng càn quét sạch sẽ bữa sáng của mình, xoay người lại đi mang thuốc cho Tần Dật Hiên bỏ lên bàn.

“Anh, anh uống thuốc đúng giờ, em đi làm, buổi trưa không trở lại, buổi tối anh muốn ăn cái gì, gọi điện thoại cho em, em đi mua!” Tô Song Song nói xong cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay.

Còn một giờ, cô phải nhanh chút, nếu không sẽ tới trễ rồi, chẳng qua khi cô định thu lại tầm mắt, lập tức nhớ tới đồng hồ đáng chết này là thứ Tần Mặc giám thị mình, tức giận muốn cởi nó ra.

Chỉ tiếc cổ tay cô đã mài đỏ, nhưng vẫn không gỡ được đồng hồ này. Tần Dật Hiên ngửa đầu uống thuốc xuống, cúi đầu để ly, trong nháy mắt đã nhìn thấy Tô Song Song đang tự làm khổ mình cởi đồng hồ đeo tay.

Anh vội vàng nắm lấy tay cô, nhìn vết đỏ trên cổ tay, trên mặt hiện vẻ giận dữ, giọng nói cũng không khỏi lớn thêm một phần: “Tô Song Song, em không muốn tay em nữa rồi hả!”

Sức lực đến đầu óc choáng váng của Tô Song Song qua đi, cũng cảm thấy cổ tay đau rát, lai liếc nhìn dáng vẻ tức giận đùng đùng của Tần Dật Hiên, hơi chột dạ.

Cô lí nhí nói nghe không có sức: “Em chính là muốn gỡ nó ra.”

“Không phải anh đã nói rồi sao, không có vân tay của Tần Mặc làm mật mã sẽ không gỡ ra được đâu! Chẳng lẽ em muốn bỏ tay của em đi sao? Em còn vẽ hay không!”

Tần Dật Hiên rất ghét Tô Song Song tự làm tổn thương bản thân, vừa mở miệng, giọng nói hơi nặng chút, âm thanh lớn bất ngờ khiến Tô Song Song bị sợ đến rụt cổ lại, lúc này Tần Dật Hiên mới cảm thấy mình quá mức.

“Xin lỗi, anh thấy em tự tổn thương mình nên hơi nóng.” Tần Dật Hiên thở dài, vuốt vuốt cổ tay đỏ ửng của Tô Song Song, không quá yên tâm dặn dò một câu, “Nếu quả thật muốn lấy xuống, đến lúc đó anh đi tìm Tần Mặc với em.”

Bây giờ Tô Song Song thật sự không muốn nhìn thấy Tần Mặc, hơn nữa cô cũng không biết nên nói gì vội vàng lắc đầu một cái: “Không… Không cần, trước cứ mang như vậy đi, dù sao em cũng quen rồi!”

Lời này nghe vào trong lỗ tai Tần Dật Hiên chính là mang ý khác, giống như Tô Song Song không bỏ được đồng hồ đeo tay này, anh khẽ gật đầu, không định nói gì, bởi vì anh sợ mình nổi giận, nói ra lời gì không nên nói, sẽ dọa đến Tô Song Song.

“Anh này, anh uống thuốc đúng giờ, em đi làm trước đây, nếu không sẽ không kịp giờ rồi!” Tô Song Song cũng cảm nhận được cảm xúc của Tần Dật Hiên không quá cao, biết nhắc tới Tần Mặc, anh khẳng định không vui, cũng không tiếp tục ở đây mắt to trừng mắt nhỏ với anh.

Tô Song Song không muốn tiếp tục vấn đề này, định làm binh lính đào ngũ, trước chuồn đi làm việc, bản thân yên lặng chút.

Đợi đến khi Tô Song Song đi tới phòng làm việc, mở cửa, nhìn thấy bản thảo mới tô màu được một nửa tối hôm qua, mới giống như nhặt về được trí nhớ, luống cuống tay chân xông tới.

Cô nhìn thời gian, còn nửa giờ nữa đến giờ làm việc, cô luống cuống trong nháy mắt, một chút thời gian như vậy cô tuyệt đối làm không xong được!

Tô Song Song ảo não gãi gãi đầu, tối ngày hôm qua nhận được tin nhắn của Cô Tô Na, cô bị sợ đến cái gì cũng không kịp suy nghĩ trở về, trong đêm chịu đủ giày vò, cô đã quên luôn chuyện còn có bản thảo rồi.

Tô song Song càng gấp gáp càng loạn, cuối cùng tô nó thê thảm đến không nỡ nhìn, Tô Song Song nhắm mắt lại, dựa vào phía sau, dáng vẻ tự giận mình.

Cửa đột nhiên mở ra, Tô Song Song bị sợ đến giật mình, chợt đứng dậy, khi nhìn thấy là Cố Trọng thì hơi thở phào nhẹ nhõm, cô thật sự sợ mới sáng sớm đã bị Ôn Tiểu Khê oanh tạc!

Vừa nghĩ tới Ôn Tiểu Khê, sắc mặt Tô Song Song càng thêm khó coi, đời trước cô tuyệt đối giết cả nhà chị ta, nếu không đời này, sao chị ta có thể vô duyên vô cớ nhằm vào cô như vậy!

Cố Trọng nhìn thấy Tô Song Song, vẫn là cảm giác thân thiết của cậu trai mới lớn nhà bên cạnh, anh cười cười với Tô Song Song, tầm mắt liếc nhìn bản thảo bị cô tô màu đến thảm không nỡ nhìn, hơi sửng sốt.

Tô Song Song thấy vẻ mặt

loading