Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 306

Chương 232: Hai người bọn họ là một đôi

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tần Mặc trầm mặc không nói, Tần Dật Hiên cười cực kỳ hài lòng, anh khiêu khích nhìn Tần Mặc một cái, quay người đi lên lầu.

Tần Mặc nhìn lều vây quanh mình bốn phía, nếu đi ra ngoài, cố chấp đứng bên ngoài, ngày hôm sau cho dù Tô Song Song nhìn thấy anh, đoán chừng cũng sẽ không tin tưởng.

Anh lấy điện thoại di động ra, dừng lại một khắc, mới bấm số của Tô Song Song, chỉ có điều đầu bên kia truyền đến giọng nói máy móc: “Số điện thoại ngài gọi đã tắt máy…”

Sau khi Tần Mặc đút điện thoại vào túi quần cũng không hề rời đi, ngược lại đốt một điếu thuốc, dựa vào bên cạnh lều, từ từ phả khói, nhìn ánh lửa lúc sáng lúc tối trên tàn thuốc trên ngón tay, khẽ ngẩn người.

Đợi đến khi chân trời lộ ra màu trắng bạc, Tần Mặc vận động cái chân đau nhức, xoay người rời đi, nếu Tô Song Song muốn, vậy anh cho cô một khoảng thời gian tỉnh táo, chỉ có điều thời gian vừa qua, cho dù cô có bằng lòng hay không, đều phải trở lại bên cạnh anh.

Tô Song Song thật sự mệt muốn chết rồi, cộng thêm hơi bị lạnh, vẫn ngủ đến tận sáng ngày hôm sau mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, cô vừa nhìn mình lại ngủ trên giường, mà Tần Dật Hiên thì không thấy bóng dáng, lập tức kinh ngạc.

Cô vén chăn lên nhảy xuống giường, đã nhìn thấy Tần Dật Hiên ngủ trên ghế sa lon, bởi vì phát sốt, gương mặt ửng đỏ, nhưng ngủ coi như yên ổn.

Tần Dật Hiên chỉ sợ Tần Mặc tìm đến, mới đưa Tô Song Song đến phòng trọ nhỏ một phòng khách một phòng ngủ ở Thành Biên, đợi đến khi đưa Tô Song Song đến đây, anh mới nhớ tới Tần Mặc có đồng hồ đeo tay định vị.

Chỉ có điều phòng nhỏ ấm áp, khiến cho anh nhớ thời khoảng thời gian hạnh phúc khi ở nhà Tô Song Song, ngược lại cảm thấy rất tốt.

Tối ngày hôm qua Tần Dật Hiên một mực ngồi bên cạnh giường Tô Song Song đến khi trời sáng, không nỡ đi ra, chấp nhận ngủ thiếp đi trên ghế sa lon. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Tô Song Song thận trọng đến gần, nhỏ giọng kêu một tiếng: “Anh?”

Tần Dật Hiên trở mình một cái, nhưng không tỉnh lại, Tô Song Song thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút, đơn giản rửa mặt xong liền lén lút đi ra ngoài mua bữa sáng cho Tần Dật Hiên.

Tô Song Song vừa đến lầu dưới, nhìn thấy lều trại kỳ quái phía trước cửa, hơi mơ hồ, cô dụi dụi hai mắt mình, lều trại kỳ quái vẫn còn, Tô Song Song buồn bực rồi.

Vừa đúng có một cụ ông đi tản bộ từ trên lầu xuống, vừa thấy Tô Song Song kinh ngạc nhìn chằm chằm cái lều này, hứng thú, hàn huyên với Tô Song Song.

“Con gái, kỳ quái hả! Hôm qua nửa đêm ông cũng bị đánh thức đấy!” Ông cụ liếc nhìn qua cái lều trước mắt, dáng vẻ thần thần bí bí.

“Cái gì? Ông, ngài biết nó từ đâu chui ra à?” Tô Song Song thấy dáng vẻ ông cụ này nói chuyện vui vẻ, trong lòng cũng tò mò, nhìn dáng vẻ thần thần bí bí của ông cụ, nghĩ thầm chẳng lẽ nửa đêm nó tự mình chui ra?

“Tối ngày hôm qua có tiếng xe tải lớn rầm rầm, liền đánh thức ông, ông đến ban công vừa nhìn, ở dưới lầu có một cậu thanh niên dáng dấp rất tuấn tú đang đứng, bên ngoài có công nhân dựng cái lều này xung quanh cậu ta đó!”

Tô Song Song vừa nghe có người đứng bên ngoài, trong lòng run lên, không biết vì sao, trong nháy mắt cô nghĩ tới Tần Mặc, cô cúi đầu xem xét, một đống tàn thuốc trên đất, nhìn kỹ, nhãn hiệu này là nhãn hiệu mà Tần Mặc hút.

“Ông à, người đàn ông kia như thế nào?” Giọng Tô Song Song lập tức hơi khàn khàn, cô giả bộ như lạnh nhạt hỏi.

“Dáng dấp? Quá tối, không thấy rõ, chỉ có điều nói chuyện với cậu ta chính là thằng nhóc kia, đứng ở dưới đèn, ông nhìn rõ rồi, dáng dấp trắng trẻo nõn nà, rất gầy, giống như chính là cậu nhóc không thường tới ở trên lầu này!”

Hiện giờ Tô Song Song hoàn toàn có thể khẳng định người tới là Tần Mặc rồi, chỉ có điều cô không hiểu, anh tới, tại sao phải dựng lều ở đây?

“Con gái? Con gái? Con biết bọn họ hả?” Ông cụ này rảnh rỗi nhàm chán, thấy sau khi Tô Song Song nghe xong có vẻ kỳ quái, không nhịn được hỏi thêm một câu.

“Hả? A! Không phải, con chính là tò mò bọn họ dựng lều ở đây làm gì!” Tô Song Song nói xong cười ha hả chỉ chỉ cái lều còn chưa dỡ hết ở trước mặt.

Trong nháy mắt ông cụ này có vẻ hài lòng, cười nói: “Vậy con hỏi ông nè! Ngày hôm qua ông thấy bọn họ đang nói chuyện, nên mở cửa sổ ra lắng nghe!”

“…” Tô Song Song liếc nhìn ông cụ giống như Quy lão tiên sinh * trước mặt, không ngờ ông cụ có tinh thần giải trí như vậy.

(*) Quy lão tiên sinh (hay Vũ thiên Lão sư), là một trong những nhân vật chính của bộ truyện Bảy viên ngọc rồng. Ông là người thầy đầu tiên của Goku, nhân vật chính và đã dạy cậu Kamehameha. (Wikipedia)

Cô giả bộ rửa tai lắng nghe, khiến cho ông cụ này cười ha hả nói: “Cậu nhóc gầy teo đó nói với cậu thanh niên bên ngoài rằng đừng giở trò khổ nhục kế, rồi kêu người dựng lều này

loading