Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 305

Chương 231: Khổ nhục kế thất bại

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tần Mặc đã sớm muốn tìm một cơ hội nói chuyện đồng hồ đeo tay với Tô Song Song, chỉ có điều gần đây vẫn không có cơ hội tốt, không ngờ vừa kéo dài, kéo dài tới bây giờ, dưới tình huống này Tô Song Song đã biết được chân tướng.

Cho tới bây giờ Tần Mặc chưa bao giờ thấy vẻ mặt tức giận như vậy của Tô Song Song, anh hé miệng, nhưng không biết nên nói cái gi, bởi vì chuyện này đúng là lỗi của anh.

“Về nhà cùng anh trước.” Tần Mặc chỉ có thể nói một câu như vậy, nhưng nghe vào trong lỗ tai Tô Song Song lại cảm thấy yếu ớt, cô cắn môi mình, chìa tay về phía Tần Mặc.

Tần Mặc đưa tay định nắm tay Tô Song Song, Tô Song Song lại thoáng đưa tay, bỏ qua bàn tay to của anh, lạnh lùng nói: “Gỡ nó xuống đi!”

Tần Mặc vốn cho rằng Tô Song Song muốn về nhà cùng anh, ai ngờ lại nói một câu như vậy, anh nhíu mày, trong nháy mắt tất cả kiên nhẫn biến mất.

Tần Mặc vốn không giỏi giải thích, hơn nữa hiện tại hơi tức giận Tô Song Song không hiểu nỗi khổ trong lòng anh, giọng rất nặng; “Không thể nào!”

“Tần Mặc anh là tên khốn kiếp!” Tô Song Song thật sự bị thái độ này của Tần Mặc chọc giận, một cước đá lên đùi anh, quay người bỏ chạy.

Tần Dật Hiên quay dầu lại hung tợn trợn mắt nhìn Tần Mặc một cái, vội vàng đuổi theo Tô Song Song.

Tần Mặc vừa định đuổi theo, chỉ nghe thấy Tô Song Song ở phía trước quát: “Anh dám đi theo em, em sẽ ly dị với anh!”

Bước chân của Tần Mặc cứ dừng lại như vậy, anh không lo lắng không tìm được Tô Song Song, bởi vì đồng hồ đeo tay trên tay cô tuyệt đối không thể gỡ xuống được, nhưng giờ phút này Tần Mặc không hề cảm thấy may mắn vì có đồng hồ này, ngược lại cảm thấy nhức đầu.

Một cơn gió lạnh thổi qua, quét tuyết đọng trên cây xuống, rơi vào trong cổ áo Tần Mặc, lần đầu tiên anh cảm nhận được thì ra mùa đông lạnh như vậy, lạnh đến anh không nhịn được mà run lên một cái.

Tô Song Song chạy loạn không có mục đích, chạy một lát, dừng lại, nhìn trước mắt hoàn toàn đen như mực, quay đầu nhìn chung quanh, cảnh tượng hết sức xa lạ, giống như công trường xây dựng, đột nhiên hơi sợ hãi.

Cô theo bản năng lui về phía sau, mới lui được hai bước liền đụng phải thứ gì đó, bị sợ đến cô đang định thét chói tai lên, một bàn tay lạnh lẽo phủ lên miệng cô.

“Song Song là anh!” Tần Dật Hiên khẽ thở dốc, trên người đã đông lạnh, ngón tay đưa ra cũng chết lặng không tìm được cảm giác.

Tô Song Song nghe được giọng Tần Dật Hiên, chậm giọng điệu, lại cảm thấy ngón tay Tần Dật Hiên cực kỳ lạnh, cô quay đầu liếc mắt nhìn Tần Dật Hiên, vừa nhìn, cả người đều sửng sốt.

Sắc mặt Tần Dật Hiên trắng bệch, đôi môi tím bầm, rõ ràng cho thấy lạnh quá mức, Tô Song Song vội vàng xoa xoa tay Tần Dật Hiên, hốt hoảng nói: “Anh, nhanh, mau chạy xe, tìm chỗ ấm áp!”

Tô Song Song nói xong liền kéo Tần Dật Hiên chạy tới đường lớn, Tần Dật Hiên nhìn Tô Song Song nắm tay mình, rét lạnh trong thân thể hình như cũng bị đuổi ra hết.

Tần Dật Hiên mang theo Tô Song Song trở lại nhà trọ của mình, vừa vào phòng, Tần Dật Hiên liền hắt xì một cái, ngay sau đó sắc mặt ửng đỏ, rõ ràng chính là phát sốt bị cảm.

Tâm tình Tô Song Song vốn xuống thấp, nhưng bận rộn cho Tần Dật Hiên, liền không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy.

“Anh, nếu không anh đi bệnh viện tiêm một mũi đi!” Khi Tô Song Song thay khăn lông cho Tần Dật Hiên, cầm nhiệt kế lên, vừa nhìn là ba mươi tám độ tám rồi, hơi lo lắng.

Tần Dật Hiên nằm trên giường, hình như sực nhớ ra điều gì, ánh mắt hơi rời rạc, Tô Song Song ở bên cạnh, khiến cho kiên cường từ trước tới nay của anh hơi sụp đổ, anh chậm rãi khàn giọng nói: “Nóng sốt này không coi vào đâu…”

“Hả?” Tô Song Song đang tìm kiếm trong tủ thuốc, nghe được lời Tần Dật Hiên nói, còn tưởng rằng anh nóng đầu rồi, dừng động tác, tính toán thấy anh không tốt thì gọi 120.

“Nhà họ Tần chính là một chỗ ăn thịt người, năm ấy anh đi, bị ném trong trại huấn luyện nước ngoài, ăn gió nằm sương, không để ý thì có thể bỏ mạng, cảm vặt như này, đều là chuyện nhỏ.”

Tô Song Song nghe thế, biết Tần Dật Hiên đang nhớ lại ngày bọn họ tách ra, cẩn thận vừa nghe nội dung, cô cả kinh trợn to cặp mắt, rất không tin tưởng.

“Anh, làm sao lại như vậy? Sự nghiệp nhà họ Tần lớn, làm sao lại…” Tô Song Song thật sự không cách nào tưởng tượng, Tần

loading