Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 304

Chương 230: Hận nhất là bị lừa gạt (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song thì lại là thói quen, khi Tần Dật Hiên hỏi Tần Mặc những lời này, thật ra thì cô đã đoán được nhất định Tần Mặc sẽ nói mặc kệ.

Tần Mặc không đưa Cô Tô Na đến Thái Bình Dương để mắt không thấy, tâm không phiền đã là tốt lắm rồi! Nếu như anh lại còn có thể quan tâm đến những chuyện nào khác, diễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn của cô em gái kia nữa, vậy thì quả thật là mặt trời đã mọc từ hướng tây mất rồi.

Bị hai người kia vây quanh mình như vậy, giờ phút này không hiểu sao, Tô Song Song đột ngột cảm thấy mình giống như đang bị trêu chọc vậy… Muốn tức giận một chút cũng không thể được, chỉ có điều cô cũng không quên là, lúc nãy mình cũng đang tức giận anh rồi, nên cô vẫn không để ý đến Tần Mặc như cũ!

“Nếu như cô ấy không phải là Tô Song Song, anh có còn quan tâm nữa hay không?” diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn Tần Mặc hiếm khi chủ động nói chuyện với Tần Dật Hiên. Tần Dật Hiên vừa nghe thấy vậy, cúi đầu liếc mắt nhìn Tô Song Song. Quả thật có thể nói, nếu như người em gái kia không phải là Tô Song Song, đoán chừng Tần Dật Hiên anh cũng sẽ không chút quan tâm gì, đến chuyện sống chết của em gái.

“Cho nên mới nói, anh có tư cách gì mà quan tâm đến chuyện của hai vợ chồng chúng tôi?” Tần Mặc tiếp tục mở miệng, trực tiếp chiếu tướng Tần Dật Hiên. Trong nháy mắt, sắc mặt của Tần Dật Hiên trở nên rất khó coi, chỉ sợ Tô Song Song hiểu lầm mục đích anh tiếp cận với cô, muốn giải thích một câu, nhưng lại cũng không biết phải giải thích thế nào.

Tô Song Song giống như bị rơi vào trong sương mù rồi. Cô nhìn Tần Dật Hiên một chút rồi lại nhìn sang Tần Mặc một chút, đầu óc cô cũng như muốn phình to ra, . hiện tại cô chỉ muốn được yên tĩnh.

Đọc FULL truyện tại đây

“Đủ rồi đấy! Để em đi đến chỗ Tô Tô, cả hai người, không cần người nào phải để ý đến em đâu! Hai người muốn làm cái gì thì làm cái ấy đi!” Tô Song Song nói đến đây, tựa như đã cực kỳ quá giận dữ, cô đưa đầu ngón tay lên chỉ vào Tần Mặc, hét lên rõ ràng là đang ghen: “Anh hãy đi mà chơi đùa với bông hoa dại kia của anh đi!”

Nói xong, Tô Song Song đẩy Tần Dật Hiên một cái, nghiêng đầu muốn đi. Nhưng mới bước ra nửa bước, chân còn chưa kịp đặt xuống đất thì đã lại bị Tần Mặc kéo vào trong ngực anh.

Tô Song Song cực kỳ buồn bã, liếc mắt nhìn bàn chân của mình còn chưa kịp đặt xuống đất, trong lòng thầm nghĩ, liệu có phải là cô đã bị trúng phù chú của ma quỷ rồi hay không, không hiểu sao, hôm nay cô lại không thể đi ra ngoài được như vậy!

Tần Mặc lại ghé sát vào lỗ tai của Tô Song Song, nói rất chân thành: “Anh chỉ chơi đùa cùng với em thôi!”

“…” Tô Song Song rất muốn nói ra một câu thô tục, để diễn tả tâm tình của mình trong giờ phút này đã rời rã ra sao. Cô quay đầu nhìn gương mặt nhìn nghiêng của Tần Mặc. Vẫn là cái vẻ mặt góc cạnh lãnh khốc ngang ngạnh điên cuồng của hàng ngày như cũ…

Tô Song Song thật sự rất muốn hỏi một câu: Ông anh, duyên cớ nào mà ngài cứ bày ra cái gương mặt nghiêm trang mà nói ra những lời nghiêm chỉnh mà không biết xấu hổ như thế…, Có phải là ngài không được khỏe hay không?

Tần Dật Hiên nghe thấy vậy, trong nháy mắt liền nhíu mày, nhìn Tần Mặc với ánh mắt hết sức xa lạ. Anh vừa định nói gì đó, Tần Mặc đột nhiên mở miệng cắt ngang lời nói của anh; “Người phụ nữ kia là bác sĩ riêng của Cô Tô Na, đột nhiên ăn mặc thành kiểu như vậy tới gõ cửa, anh bị dọa sợ.”

Rốt cuộc Tần Mặc cũng đã nghĩ ra

loading