Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 302

Chương 229: Gặp chuyện không may làm sao bây giờ?

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song rũ cặp mắt xuống, nói lầu bầu “Không phải, em chỉ bị cảm chút thôi!”

“Đừng có nói dối anh! Nói, em đang ở đâu!” Tần Dật Hiên nhất thời cao giọng nói của mình lên, vừa nói, vừa đứng bật dậy, ngay cả áo khoác cũng không kịp cầm lấy đã vội vã đi ra ngoài.

“Thật sự không phải vậy mà…” Tần Dật Hiên không để cho Tô Song Song nói hết câu, gầm lên một tiếng giận dữ: “Rốt cuộc em đang ở tại nơi nào? Trời đã tối như thế này rồi, em ở một mình bên ngoài như vậy, nếu lỡ bị xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ?”

Tô Song Song bị Tần Dật Hiên rống hét như vậy chợt sửng sốt, có người thân quan tâm săn sóc như vậy, cô vốn không được cứng rắn như bên ngoài, trong nháy mắt liền suy sụp xuống.

Tô Song Song không muốn khóc, nhưng mà nước mắt kia lại cứ thế chảy ra, tựa như không phải là của cô, tiếng thút thít nho nhỏ dần dần trở thành tiếng gào khóc lớn hơn.

Thật ra thì, Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song khóc thương tâm như vậy, cũng rất luống cuống. Anh cố gắng đè nén lại cảm xúc để cho giọng nói của mình vẫn nhẹ nhàng, hỏi tiếp: “Song Song, em nói cho anh biết em đang ở chỗ nào? Buổi tối em ở bên ngoài một mình như vậy là quá nguy hiểm!”

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Dật Hiên vừa mới nói xong, đèn đường trên đỉnh đầu Tô Song Song liền lập lòe như phối hợp với tình cảnh xung quanh. Tô Song Song vốn nhát gan, lập tức liền thấy sợ hãi, nhìn chung quanh sau đó báo địa chỉ.

Tần Dật Hiên nghe Tô Song Song nói cô đang ở tại nơi nào, nhìn lại thời gian một chút, liền thở phào nhẹ nhõm. Đường đến đó không xa, nếu như lái xe đến sợ làm trễ nải thời gian, anh dứt khoát sải chân chạy bộ đến, đoán chừng nếu như anh chạy nhanh, ước chừng đi đến đó khoảng chừng hết mười phút đồng hồ.

Tần Dật Hiên vừa chạy vừa nói chuyện như dỗ dành qua điện thoại với Tô Song Song, khi nói chuyện không dám để đứt đoạn một câu. Anh căn bản không dám cúp điện thoại, chỉ sợ nếu như điện thoại bị cắt đứt, sẽ không thể liên lạc được Tô Song Song nữa.

Trong lòng Tô Song Song đang khó chịu, nghe Tần Dật Hiên nói những lời dỗ dành như khi cô còn bé, trong lòng càng thấy tủi thân hơn. Nếu như không có ai quan tâm đến cô, thì cô có thể còn có thể gắng gượng chống đỡ, nhưng là một khi có người ân cần hỏi han, thì cô không thể nào kiên cường nổi nữa.

Nhất là từ hồi còn nhỏ, mỗi

loading