Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 300

Chương 228: Để ý tới mức không nói ra được

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc vẻ mặt lạnh nhạt liếc mắt nhìn bàn tay của cô ta, không có ý định muốn bắt tay, xoay người lại, sải bước rời đi, phảng phất phải ở lại bên cạnh cô ta nhiều thêm một chút chính là một sự hành hạ đối với mình. Trước khi đóng cửa một chút, anh vẫn không quên dặn dò lại một câu: “Chăm sóc cho con bé, đừng để cho buổi tối con bé lại đến quấy rầy đến chúng tôi!”

Hai chữ chúng tôi anh nhấn cực kỳ mạnh, cực kỳ rõ ràng, chính là không mong muốn đến nửa đêm Cô Tô Na lại làm ra ba cái chuyện gì đó yêu cầu sách nhiễu, quấy rầy đến anh và Tô Song Song.

Ba by thông minh gật đầu một cái, nhìn Tần Mặc rời đi. Khi cánh cửa đóng lại một khắc kia, cô ta ngồi xuống ở mép giường nhi, đẩy Cô Tô Na đang nằm ở trên giường một cái.

“Gởi tin nhắn chưa?” Cô ta tiếp tục mở miệng, giọng nói cũng lộ ra một luồng hơi thở phong lưu. Cô Tô Na miễn cưỡng mở hai mắt ra, chỉ chỉ chén nước ở bên cạnh.

Ba by vội vàng bưng chén nước lại, sau đó đỡ Cô Tô Na dậy. Cô Tô Na uống một hớp nước, cổ họng khô khốc mới như được hóa giải một chút. Cô vừa mở miệng, giọng nói khàn khàn cực kỳ khó nghe: “Gửi rồi, vừa mới rồi cũng đã gọi điện thoại trở lại cho tôi, nhưng tôi không nhận, đoán chừng độ nửa giờ nữa sẽ trở lại thôi.”

“Được rồi, lải nhải quá! Nhưng mà tiểu Na à, em vậy mà cũng có thể giày vò bản thân mình quá đấy! Chị đây không thể không bội phục em! Sao, em thế này là đã ngâm mình trong nước lạnh mà tắm trong bao lâu đây, người đã nóng rần lên phát sốt thành như vậy, thật ra thì em có thể giả bộ giả vờ giả vịt…”

“Giả vờ giả vịt có thể lừa gạt anh ấy sao?” Cô Tô Na khinh thường hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn lướt qua phòng rửa tay trong phòng ngủ của mình. Mới vừa rồi, cô ước chừng đã tắm nước lạnh suốt một canh giờ, mới làm cho mình tức thời phát sốt nóng rần lên.

Nhớ tới cái loại cảm giác lạnh như băng đó, Cô Tô Na níu chặt lấy chăn. Một chút giá lạnh này có tính là cái gì, hoàn toàn không thể nào so sánh được với việc chịu phạt ở Cô Nhi Viện. Cô đã từng phải đứng suốt cả một đêm lạnh cóng ở ngoài trời, giữa lúc băng tuyết tràn ngập khắp nơi!

Đọc FULL truyện tại đây

Ba by thấy Cô Tô Na nghĩ đến chuyện không vui như vậy, cũng không nói chuyện gì nữa, ở nơi đó phối hợp dũa lại mấy chiếc móng trên ngón tay của mình, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cúi đầu nhìn lại bộ quần áo đang mặc trên người mình một chút.

“Chị nói này, cái ông Tần Mặc kia có phải là đàn ông hay không vây hả! Chị đây cũng đã mặc thành cái bộ dáng như thế này rồi, vậy mà anh ta cũng không hề nhúc nhích! Chậc chậc, thật sự anh ta đã làm một chuyện đại sỉ nhục đối với chị đây rồi! Mới vừa rồi nếu như không phải là chị đây đã giả bộ lạnh lùng, đoán chừng chắc chị cũng không diễn nổi nữa.”

Cô Tô Na nhìn lướt qua bộ quần áo mà Ba by đang mặc trên người kia, trong mắt lộ ra sự khinh bỉ: “Mặc mà giống như đang bán thế kia, chị cảm thấy anh ấy có thể coi trọng chị được sao?”

“…” Ba by khinh thường hừ một tiếng, nhìn về phía gương tự luyến, ngắm nhìn dung mạo của mình một chút, đưa tay chọc chọc vào dung nhan của mình nói: “Này hai má của chị nếu đem so sánh với gương mặt của búp bê chẳng phải là mạnh hơn nhiều đó sao?”

“Nhưng lòng của chị nếu mang so sánh thì sẽ kém hơn.” Cô Tô Na không biết nghĩ đến cái gì, nói ra một câu không nóng không lạnh như vậy. Ba by nhất thời liền cảm thấy không vui, quay đầu lại nhìn Cô Tô Na hừ hừ.

“Em cũng chớ có xem thường chị đây, em cũng vẫn còn chưa bằng chị đâu!” Nói xong cô ta ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ báo thức, nhíu mày lại: “Thế nào chỉ mới có qua năm phút đồng hồ thôi vậy, thật không có ý nghĩa chút nào!”

“Chị đi tìm một chiếc áo ngủ của em đi, thay bộ quần áo này ra

loading