Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 299

Chương 228: Để ý tới mức không nói ra được

Editor: Mẹ Bầu

Cô Tô Na nằm trên mặt đất, sắc mặt đỏ rực, khẽ nheo mắt lại, dường như ý thức rất không tỉnh táo. Cô nhìn thấy Tần Mặc, chậm chạp một lúc mới gắng sức khạc ra được mấy chữ: “Anh trai… Đầu em rất choáng váng!”

Tần Mặc thấy Cô Tô Na lộ vẻ không giống như là đang giả bộ, anh nửa ngồi xổm trên mặt đất, vươn tay nhẹ nhàng đụng lên cái trán của Cô Tô Na một cái trán, hết sức nóng.

Trong nháy mắt chân mày Tần Mặc nhíu lại, cũng không phải là bởi vì lo lắng Cô Tô Na bệnh tình, mà là cảm thấy rất phiền toái, anh vươn tay một tay liền đem khi trên mặt đất Cô Tô Na kéo lên, vừa dùng lực, nửa lôi đem cô bỏ vào trên ghế sa lon.

Cô Tô Na cảm thấy đầu óc hết sức choáng váng, thân thể mềm nhũn tựa vào trên ghế sa lon, trong nháy mắt lại té nhào xuống. Tần Mặc nhìn cô một lát, sau đó lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho bác sĩ riêng của Cô Tô Na.

Bác sĩ riêng của Cô Tô Na vừa nghe thấy tin Cô Tô Na bị sốt nóng, lập tức lo lắng, dặn dò Tần Mặc cho cô uống chút nước ấm, nếu như có thể thì dùng khăn lông ướt lau cho Cô Tô Na một lượt.

Tần Mặc ngay cả trả lời cũng không đáp lại một câu, trực tiếp cúp luôn điện thoại. Anh đứng ở ghế bên cạnh sa lon, thấy hô hấp của Cô Tô Na càng ngày càng dồn dập, mang theo một chút tiếng nức nở, hừ hừ: “Nước… Nước…”

Tần Mặc dừng lại khoảng độ có một giây, sau đó anh xoay người đi vào phòng bếp rót cho Cô Tô Na một chén nước. Nhưng mà hiện tại ý thức của Cô Tô Na đang có chút mơ hồ, Tần Mặc đưa chén nước đến bên miệng của cô, nhưng Cô Tô Na cũng không biết đường uống vào.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Mặc cắn răng, hít một hơi thật sâu, đỡ em gái dậy, sau đó đưa chén nước đến bên miệng của cô. Đôi môi khô khốc của Cô Tô Na vừa đụng đến nước, trong nháy mắt liền giống như điên, há miệng to uống nước.

Tần Mặc không có kinh nghiệm dỗ cho người khác uống nước. Anh vốn không quá quen thuộc với chuyện này, lại cộng thêm vẻ rất không hài lòng, cho nên đến quá nửa chén nước bị rớt ra bên ngoài. Tần Mặc thấy Cô Tô Na đã uống được khá nhiều nước, kéo kéo cà vạt trên cổ áo xuống, ra ngồi ở trên ghế sa lon phía đối diện.

Cặp chân dài của anh gác lên trên bàn trà, chân mày nhíu lại nhìn Cô Tô Na ở đối diện đang bệnh khá nghiêm trọng. Ngón tay thon dài của anh lướt trên màn hình điện thoại di động, anh đang do dự xem có nên gọi điện thoại cho Tô Song Song, nói cho cô biết Cô Tô Na bị bệnh hay không.

Bản tính trời sinh của Tần Mặc vốn ngang ngạnh, anh không thích người mình quan tâm lại đi quan tâm đến người khác, cho dù đó là người phụ nữ cũng không được! Cho nên do dự một lát, Tần Mặc lại như cũ, quyết định không gọi điện thoại cho Tô Song Song nữa.

Huống chi nếu như Tô Song Song có gấp gáp chạy về, cũng không

loading