Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 298

Chương 227: Ở lại làm thêm giờ

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song suy nghĩ một chút, trong lòng giãy giụa, cuối cùng nhấp một ngụm nước ấm, đưa hộp cà này trở về cho Cố Trọng, chỉ sợ anh nghi ngờ mình không biết tốt xấu, còn tặng thêm một câu: “Gần đây em đang giảm cân, cà này cho em ăn lãng phí!”

Cố Trọng nhìn Tô Song Song một cái, cũng không nói gì, gật gật đầu, trong đầu buồn bực ăn cả gà xào cay siêu cay và cà tím có mùi cá.

Thật ra thì Tô Song Song vốn không ăn no, sau khi ngồi trở lại chỗ của mình, ánh mắt nhìn Cố Trọng ăn cà tím có vị cá, bụng của mình lại co quắp một trận.

Khi nhìn thấy anh ăn gà xào cay siêu cay, sau lưng mình lại dâng lên từng trận khí lạnh, có thể rõ ràng cảm nhận thấy ánh mắt kia của Ôn Tiểu Khê giống như dao nhọn vèo vèo đâm vào sau lưng mình, thật lòng như đứng đống lửa!

Tô Song Song mím môi, vốn định nghiêm túc tô màu lên, nào biết một tay chống cằm, chống chống, lại ngủ thiếp đi!

Đợi đến khi cô tỉnh lại, đã nhìn thấy Cố Trọng, Ôn Tiểu Khê, Đồng Nhược vây quanh ba mặt bàn làm việc của mình, cô theo bản năng đưa tay lau khóe miệng mình, còn không hiểu đã xảy ra chuyện gì!

Ôn Tiểu Khê thật sự không nhìn nổi, vỗ mạnh bàn, khinh thường hừ nói: “Mặc dù cô từ trên xuống, nhưng mà Tô Song Song, cô cũng nên có dáng vẻ đi làm chứ, nếu như muốn ngủ thì về nhà ngủ!”

“!” Tô Song Song lập tức hoảng hốt, cô vẫn luôn là một nhà vẽ tranh châm biếm tự do, quen ngủ ngày, thức đêm, mới vừa rồi không khống chế được, lại ngủ thiếp đi!

Tô Song Song hối hận trong lòng! Biết mình đã làm sai, đối mặt với Ôn Tiểu Khê tức giận mắng cũng không dám thốt ra một tiếng, vội vàng đứng lên, cúi đầu, dáng vẻ thái độ tốt nhận sai.

Cố Trọng ngược lại không có cảm xúc đặc biệt gì, cả người có vẻ cực kỳ buông lỏng, cười híp mắt lộ ra hàm răng trắng của mình.

Khuôn mặt cười như thế nhìn khiến trong lòng Tô Song Song cũng chột dạ! Chẳng lẽ gần đây sức quyến rũ của cô thẳng tắp lên cao, là đàn ông nhìn thấy cô liền thích rồi hả?

“Cái đó… Em…”

“Cô câm miệng! Tô Song Song, bây giờ đã mấy giờ rồi! Đến giờ tan việc rồi! Cô lại không hề làm gì cả, buổi sáng ngẩn người, buổi chiều ngủ, cô thật sự giỏi lắm!” d1en d4nl 3q21y d0n

Ôn Tiểu Khê vẫn luôn nhìn Tô Song Song không vừa mắt, lúc này ngây ngô đến ra chỗ sơ hở rồi, đổ ập xuống chính là mắng một trận liên thanh.

Tô Song Song tự biết đuối lý, cúi đầu khiêm tốn nghe mắng, vẫn không ngừng gật đầu, rất phối hợp, cuối cùng Ôn Tiểu Khê mắng không nổi nữa, đôi tay chống nạnh, hung hăng trợn mắt nhìn Tô Song Song, rõ ràng cho thấy nói quá nhiều, mệt rồi.

Tô Song Song thật lòng biết mình làm sai, ngày đầu tiên tới đây trình diện, lại lẫn lộn như vậy trôi qua, thật sự rất không nên, cô vội vàng cúi đầu nói xin lỗi: “Xin lỗi! Xin lỗi! Em làm thêm giờ, nhất định sẽ vẽ xong rồi về!”

“Làm thêm giờ?” Ôn Tiểu Khê hừ một tiếng, nhìn Tô Song Song từ trên xuống dưới, giọng nói càng thêm khinh thường, “Tôi nghĩ cô nhất định ngả ra đất mà nghỉ ngủ ở đây đi!”

“Không, sáng sớm ngày mai em nhất định nộp lên!” Tô Song Song cam đoan, nếu làm không xong, trong lòng cô cũng không thoải mái!

Cố Trọng muốn khuyên Tô Song Song trở về, nhưng đối mặt với cặp mắt nghiêm túc của cô, vẫn gật đầu một cái, anh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đã năm giờ, anh còn có hẹn, không thể lỡ được.

“Song Song, em vẽ xong rồi về sớm một chút, nếu như quá muộn thì gọi điện thoại cho anh, anh trở lại đón em!” Cố Trọng nói xong đặt chìa khóa lên bàn của Tô Song Song, vẫn không quên dặn dò một câu, “Một mình đừng quên khóa trái cửa lại!”

Thật sự không phải Tô Song Song suy nghĩ nhiều! Ánh mắt Cố Trọng nhìn cô thật sự quá cưng chiều rồi, trước kia Tô Song Song có thể không hiểu, nhưng cùng Tần Mặc thân thiết lâu như vậy, nhìn ánh mắt này, vốn có vấn đề! dinendian.lơqid]on

Tô Song Song vội vàng nhìn sang Ôn Tiểu Khê bên cạnh, lúc này ánh mắt Ôn Tiểu Khê nhìn cô không phải chứa dao găm nữa rồi, mà là chứa thuốc nổ!

“Anh Trọng, hôm nay không phải anh có cuộc hẹn quan trọng sao, em thấy nếu như Tô Song Song về quá muộn, thì để cho Đồng Nhược tới đón cô ấy đi!” Ôn Tiểu Khê nói xong đẩy Đồng Nhược một cái, Đồng Nhược giống như nhanh chóng nhớ tới bước

loading