Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 294

Chương 224: Đây chính là quá độ

Editor: Mẹ Bầu

“Anh! Anh à! Boss!” Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc nhào lên, bắt đầu kéo quần áo của cô ra, liền luống cuống, Cô Tô Na có thể ở bên ngoài thì sao! Mặc dù cửa này là có cách âm, nhưng mà cô cũng cảm thấy rất sợ hãi!

Tần Mặc đột nhiên ngừng lại, cúi đầu nhìn chăm chú vào Tô Song Song, đôi tròng mắt lạnh lùng thoáng phiếm một chút đỏ hồng. Tần Mặc tiến tới, ghé sát vào bên tai Tô Song Song, cổ họng khàn khàn hỏi: “Vừa mới rồi em đã gọi anh là cái gì?”

“Gì cơ???” Tô Song Song lúc nãy do gấp gáp cho nên cô không kịp lựa lời nói, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại một chút, hình như cũng không gọi anh bằng cái tên gì quá đáng

“Hả?” Tần Mặc hừ một tiếng, trực tiếp kéo luôn cái quần của Tô Song Song ra. Tô Song Song nhất thời cả kinh, chợt nhớ ra, lập tức lại gọi thêm một lần nữa: “Anh! Anh à! Boss!”

“Lại lần nữa!” Tần Mặc không nóng nảy, cắn vào lỗ tai Tô Song Song, rõ ràng không có ý định bỏ qua cho cô.

“Anh! Anh!” Lúc này Tô Song Song đã học được thông minh rồi. Có thể do Tần Mặc đã tạo cho cô cảm giác nguy cơ quá lớn, sự thông minh lập tức bùng lên, đột nhiên lại hiểu rõ được logic của Tần Mặc.

Tần Mặc lại vẫn như cũ không có ý định bỏ qua cho Tô Song Song, chống đỡ thân thể của mình lên, ánh mắt sáng quắc nhìn Tô Song Song ở phía dưới, ánh mắt anh lộ ra một chút sự vô lại hiếm khi thấy ở anh nói: “Tiếp tục đi.”

“…” Tô Song Song thật sự chỉ muốn im lặng, nhưng mà dưới sự cưỡng bức của đầy uy quyền của Tần Mặc, cô chỉ có thể khuất phục, nụ cười cũng sắp trở thành một đóa hoa, ngọt ngào nói: “Anh à, ngài hãy để lại người ta đi nào!”

Tần Mặc chỉ cảm thấy cổ họng căng thẳng, trực tiếp cúi người xuống dưới. Tô Song Song không nghĩ tới Tần Mặc lại không có tiết tháo như vậy, cô đã kêu van anh như thế mà anh vẫn không chịu buông tha cho cô.

Tần Mặc cũng rất đại lượng, để cho Tô Song Song hiểu rõ một điều, anh cắn nhẹ vào vành tai của Tô Song Song nói: “Trong sách nói, khi người phụ nữ nói thì tất cả những lời nói đó đều phải hiểu ngược lại!”

“!” Tô Song Song vừa định kêu lên một tiếng: Quyển sách kia do ai viết vậy, bà cô đây nhất định sẽ tiêu diệt cái đồ tác giả vô lương đó. Thế nhưng Tần Mặc lại không cho cô cơ hội, anh trực tiếp ngăn chặn ngay nơi miệng của cô.

Đợi đến lúc Tần Mặc rốt cục buông tha cho Tô Song Song, thì Tô Song Song đã nằm đờ người ra ở trên giường, nửa chết nửa sống rồi. Hiện tại ngay cả việc chớp mắt cô cũng không có khả năng động đậy nữa. Tô Song Song liếc mắt nhìn Tần Mặc một cái cực kỳ buồn bã.

Tần Mặc ngồi ở bên giường, hai tay chống ở trên giường, ngả người về phía sau, tựa như đang ngẩn người. Tô Song Song thấy cơ hội này thực sự là cơ hội ngàn năm có một, trực tiếp đưa chân ra, định đá lên trên

loading