Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 293

Chương 223: Đói bụng ăn cái gì (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

” “Mày! Mày! Mày!” Người phụ nữ béo mập kia nói liên tục ba từ “Mày”, lúc này giọng nói mới trở nên suôn sẻ trở lại, nhanh như gió bắt đầu gào thét như muốn cào cấu Tô Song Song.

Thân thể của Tô Song Song vốn nhỏ bé, biết mình không đánh lại nổi người đàn bà kia, lại nhìn thấy người phụ nữ kia đang điên cuồng nhào tới, liền dọa cho sợ đến vội vàng tránh vào sau lưng Tần Mặc. Đến khi cánh tay của người phụ nữ béo mập kia khua tới nơi này, thì Tần Mặc lập tức ra tay, bắt lấy cánh tay của bà ta, sau đó lẳng luôn người phụ nữ béo kia ra ngoài.

“Ui da!” Người phụ nữ béo mập liền kêu rên lên một tiếng, dứt khoát ngồi phịch xuống dưới đất, ngay sau đó bộ dạng bà ta liền tỏ ra mình chính là người đàn bà chanh chua chuyên môn chửi đổng.

“Các muốn giúp đỡ thằng nhóc! Khinh người quá đáng rồi đó. Ông xã, mau mau báo cảnh sát!” Người phụ nữ to béo kia chỉ còn thiếu nước lăn qua lộn lại trên mặt đất. Tần Dật Hiên thật sự đã không sao nhịn được nữa rồi.

Anh vừa định mở miệng, nhưng Tần Mặc lại lên tiếng trước: “Nếu như bây giờ bà biến mất ngay ở trong tầm mắt tôi, bất quá các người mới chỉ là phá sản…” Tần Mặc cũng chẳng thèm nói câu nói kế tiếp ra nữa, anh kéo Tô Song Song lại, cúi đầu lạnh lùng nhìn người đàn bà béo mập kia.

Người phụ nữ béo mập trong nháy mắt liền bị ánh mắt lạnh lùng của Tần Mặc uy hiếp. Không biết tại sao, bà ta cảm thấy lời nói của người đàn ông này, không phải là nói giỡn.

“Tổng giám đốc Tần Mặc! Tổng giám đốc Tần…” Đột nhiên trong đám đông nọ có người có nhận ra Tần Mặc, liền hô nhỏ lên một tiếng. Trong nháy mắt đã làm kích động khơi dậy ngàn lớp sóng.

Bọn họ có thể không biết mặt Tần Mặc, nhưng họ lại biết tên của anh rất rõ! Tên của anh tưởng chừng như sấm động bên tai. Nhà họ Tần vốn gốc gác ở nơi này, vì vậy đơn giản chính là lãnh chúa ở vùng này rồi.

Tầm mắt của Tần Dật Hiên lúc này đều ở trên người Tô Song Song. Thấy toàn bộ sự chú ý của cô cũng đều đặt ở trên người Tần Mặc, trong lòng Tần Dật Hiên cực kỳ không cam lòng.

Người pj báo mập kia vừa nghe thấy mình chọc đúng vào Tần Mặc, đừng nói là tiếp tục la hét, vào lúc này cũng không dám nhúc nhích nữa rồi. Ông chồng của bà ta lại càng thêm sợ hãi đến choáng váng, vừa mới nghĩ tới lời của Tần Mặc vừa nói, hai chân liền mềm nhũn, quỵ luôn xuống ở trên mặt đất.

” Tổng giám đốc Tần… Tổng giám đốc Tần…” Hai vợ chồng người này cùng lúc đồng thanh kêu to tên của Tần Mặc tựa như than khóc. Tần Mặc rất ghét chuyện này, thật không dễ dàng gì anh mới có thể cùng Tô Song Song đi ra ngoài dạo phố, vậy mà lại bị đụng phải chuyện như thế này.

Tần Mặc ôm lấy bả vai của Tô Song Song, quét mắt một vòng, lạnh lùng nói: “Khu siêu thị này tôi mua lại, về sau bà xã của tôi đến nơi này làm cái gì, mặc cái gì, đều là tự do của cô ấy!”

“!” Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, ngây ngốc nhìn Tần Mặc, trong lòng cảm thán một câu, quả thật là hào phóng! Cả một siêu thị lớn như vậy, nói mua là mua liền.

Tần Dật Hiên đứng ở bên cạnh, nhìn Tần Mặc hừ lạnh một tiếng: “Tôi đây không bán! Đây là siêu thị của tôi, về sau em gái tôi đến đây, muốn vào bên trong mặc cái gì, là tự do của cô ấy!”

“!” Tô Song Song nhìn về phía Tần Dật Hiên. Cô không thể ngờ rằng cái siêu thị này lại là của anh, điều này có thể giải thích được nguyên nhân vì sao đột nhiên anh lại xuất hiện ở chỗ này.

Tần Mặc không nghĩ tới Tần Dật Hiên lại làm ngược lại điều anh vừa nói, liền quay đầu nhìn về phía Tần Dật Hiên. Ánh mắt của hai người giao nhau trên không trung, sấm sét nổ ầm ầm, có thể nhìn thấy rất rõ ràng những tia lửa tóe ra.

Tất cả mọi người đang tập trung xem náo nhiệt lúc này đều lặng lẽ lui về phía sau, chỉ sợ tai bay vạ gió đến mình. Đối với đôi vợ chồng bỉ ổi đang ngồi dưới đất, thì đã sớm bị dọa cho sợ đến choáng váng, động đậy một chút cũng không dám động đậy.

Tô Song Song hoàn toàn đã bị mấy câu nói đầy khí phách kia của Tần Mặc và Tần Dật Hiên, làm cho không biết phải nói gì cho phải. Cô nhìn ánh mắt đầy hâm mộ của mọi người từ bốn phía, đang nhìn về phía mình, lúc này chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào to một tiếng, thật lòng thì những thứ đó không có chút liên quan gì đến cô hết, cô vẫn còn là một con quỷ nghèo rớt đây!

“Còn đi dạo nữa không?” Sự ăn ý duy nhất giữa Tần Mặc và Tần Dật Hiên chính là, không muốn làm to chuyện hơn nữa ở trước mặt Tô Song Song, cho nên Tần Mặc lựa chọn tự động coi thường Tần

loading