Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 288

Chương 220: Lúc tiến hành xem mắt

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tô Song Song nhìn chằm chằm Chiến Hâm như vậy hồi lâu, Chiến Hâm giống như không nhìn thấy nghi ngờ khiếp sợ trong đôi mắt nhỏ của Tô Song Song, lại rút ra vài tấm hình, đặt trước mặt Tô Song Song.

“Mấy người này, chị đều biết, tài hoa hạng nhất, hơn nữa người này, vẽ mâng, đồng hành cùng em, tiếng nói chung nhiều!” Lần đầu tiên Chiến Hâm bà tám như vậy, giống như làm bà mai, đề cử cho Tô Song Song.

Tô Song Song nhìn lướt qua, trong hình là một người đàn ông đầu tóc lộn xộn, cười khan một tiếng, không biết có phải do ở bên cạnh Tần Mặc đã lâu rồi không, nhìn người đàn ông khác giống như nhìn cặn bã!

“Chị họ, em còn chưa ly hôn!” Tô Song Song thật sự cảm thấy chị họ của mình hơi căng rồi, bắt đầu phản kháng ở phạm vi nhỏ.

Chiến Hâm vừa nghe, nhíu mày, bắt đầu giáo dục Tô Song Song: “Tần Mặc là người đàn ông như thế nào? Anh ta có thể tin được, heo mẹ cũng có thể leo cây! Chị thấy em và cậu ta ở cùng với nhau, nhất định chỉ vì thân phận của em!”

“Thân phận của em?” Tô Song Song mơ hồ, bây giờ cô thân một người nghèo tay trắng, sống tiếp như vậy, phải dựa vào Tần Mặc mà sống.

“Tô Song Song em đừng quên, trên người em cũng có dòng máu nhà họ Chiến, nhà họ Tần và nhà họ Chiến luôn bất hòa, Tần Mặc kết hôn kỳ quái với em như vậy, chị sợ tương lai em bị thua thiệt!”

“!” Bị Chiến Hâm nói như thế, trong lòng Tô Song Song run lên, chỉ có điều vừa nghĩ tới mẹ của mình đã bị nhà họ Chiến đuổi ra khỏi cửa, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng tiến vào cửa chính nhà họ Chiến cặn bã, nhà họ Tần cũng không cần thiết phải phí hơi sức lớn như vậy.

Hơn nữa, Tô Song song nghĩ đến mình và Tần Mặc trải qua nhiều chuyện như vậy, càng thêm cảm thấy Chiến Hâm nói là đầm rồng hang hổ.

Chỉ có điều người chị họ này của cô, đặc biệt quật cường, nhận đúng chuyện gì, chỉ một đường đi tới, Tô Song Song ngẫm nghĩ, vẫn cảm thấy nên uyển chuyển từ chối. die nd da nl e q uu ydo n

“Chị họ, trên người em có phải có cất giấu bảo tảng gì của nhà họ Chiến không?” Tô Song Song thử hỏi Chiến Hâm một câu.

Chiến Hâm vừa nghe, chân mày nhíu lại thật sâu, ánh mắt nhìn Song Song cũng mang theo một chút ghét bỏ, cô nói: “Song Song, em vẽ manga vẽ đến ngu? Còn bảo tàng, giờ đã là thời đại nào rồi!”

“Vậy là được rồi! Chị họ, em chính là đống cặn bã bị trục xuất khỏi nhà họ Chiến, ngay cả nhà cũ cũng chưa từng đi vào, Tần Mặc tính toán gì ở em! Chẳng lẽ còn định bắt cóc em tống tiền nhà họ Chiến?”

“… Cái này…” Chiến Hâm suy nghĩ một chút, nhìn lên nhìn xuống Tô Song Song, quả thật cô nhóc này một người nghèo tay trắng, không có gì cả, cũng không có gì tốt để người ta lợi dụng.

Nhưng mà Chiến Hâm chính là nghĩ không ra, trí thông minh của Tô Song Song tuyệt cao, nhưng cũng ngốc, trừ bỏ manga ra cũng chỉ biết những công thức kia, chỉ số cảm xúc vốn ở cấp bậc nửa tàn phế, dáng vẻ không tệ, nhưng nhiều phụ nữ đẹp mắt hơn quyến rũ hơn con bé nhiều.

Vậy nếu như Tần Mặc không có mục đích, rốt cuộc là mắt bị mù rồi mới có thể nhìn trúng con bé!

“Chị họ! Chị họ!” Tô Song Song thấy vẻ mặt rối rắm khổ sở của Chiến Hâm, không nhịn được gọi hai tiếng.

Chiến Hâm lấy lại tinh thần, nhìn Tô Song Song, lại quan sát từ trên xuống dưới, vẫn cảm thấy con bé cái gì cũng không đúng, vẫn không yên lòng.

Cô nhét toàn bộ hình Tô Song Song đặt trên bàn vào tay con bé, giống như nửa ra lệnh nói: “Mau chọn ba tấm! Chuẩn bị tình huống bất cứ lúc nào!”

“Chị họ, như vậy không tốt đâu! Nếu không chờ ngày nào đó em và Tần Mặc ly hôn, em lại chọn?” Tô Song Song chỉ có thể theo Chiến Hâm nói, nếu không ứng với tính tình của chị ấy, nếu hôm nay không đồng ý, chị ấy sẽ ép cô xem mắt với năm mươi người đàn ông này trong một lần.

“Em có ngốc không vậy? Bị Tần Mặc đùa bỡn đủ rồi, cậu ta ly hôn, vẫn là Vương lão ngũ kim cương độc thân, em thì sao? Hoa tàn ít bướm đấy! Ai muốn?”

“…” Tô Song Song nhìn Chiến Hâm, thật sự muốn hỏi có phải chị bị cái gì kích thích không, sao đột nhiên từ một bạch cốt tinh biến thành một người hài hước rồi?

“Chị họ, nếu không chờ một chút? Nói không chừng chúng em sẽ không ly hôn!” Tô Song Song cười híp mắt thử thăm dò, vẫn không quên thận trọng nhìn sắc mặt Chiến Hâm.

Chiến Hâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trợn mắt nhìn Tô Song Song, “Chị đây đều vì tốt cho em, sao em cứ ngốc như vậy? Đàn ông đều không thể dựa vào! Mau chọn! Không chọn, chị sẽ để em xem mắt với năm mươi người đàn ông này trong một lần!”

“Đừng! Chị họ, em sai rồi!” Tô Song Song vội vàng lắc đầu, cúi đầu tùy tiện rút ra ba tấm trong năm mươi tấm, cung kính đẩy tới trước mặt Chiến Hâm.

Chiến Hâm nhìn lướt qua, lúc này mới hài lòng, ngay sau đó cô cầm lên, lật lại, sau khi nhìn số điện thoại thì gọi tới.

Tô Song Song vừa thấy đã tê dại rồi, cô chỉ muốn ứng phó với Chiến Hâm một chút mà thôi, không định dùng thân phận phụ nữ đã lập gia đình đi xem mắt! Đây không phải là chơi người ta sao?

Chiến Hâm lại trợn mắt nhìn Tô Song Song, rõ ràng chuyện như vậy không có thương lượng! Từ nhỏ Tô Song Song đã sợ Chiến Hâm, bị chị ấy trừng cho như vậy, cũng không dám nói gì.

Cô thò đầu rụt cổ ngoan ngoãn ngồi xuống, vừa nghĩ, mình có thể vừa gặp mặt

loading