Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 286

Chương 218: Sự kiêu ngạo của yêu nghiệt họ Tần

Editor: Mẹ Bầu

Ngày hôm sau Tô Song Song mở mắt ra, đã nhìn thấy cái cằm quen thuộc. Theo bản năng Tô Song Song đưa tay sờ sờ, chọc chọc, rồi lại sờ sờ… Đột nhiên cô nhíu mày lại, ngay sau đó chợt mở bừng cặp mắt còn mơ hồ ra! Thật sự, không phải là cô đang nằm mộng!

“Anh! Tại sao anh lại ở chỗ này vậy?” Tô Song Song nhớ là buổi tối ngày hôm qua cô đã ngủ ở trên giường của Cô Tô Na kia mà! Vậy mà tại sao khi cô tỉnh dậy, Cô Tô Na liền biến thành Tần Mặc được nhỉ! Chuyện này thật huyễn hoặc, thật sự là quá kinh khủng rồi!

Tần Mặc vừa thức giấc, nghe thấy Tô Song Song hỏi mình một câu như thế, anh chỉ hé mở mắt, nhìn Tô Song Song đầy vẻ cực kỳ yêu nghiệt. Trong nháy mắt liền làm cho trái tim nhỏ của Tô Song Song chợt run rẩy, suýt nữa thì phun ra một dòng máu mũi.

Chỉ có điều Tần Mặc vừa mở miệng nói ra một câu, những bong bóng màu hồng của Tô Song Song lập tức tan vỡ. Tần Mặc chợt đưa tay kéo Tô Song Song, áp đầu cô vào trong ngực của mình, xấu tính nói: “Em còn ầm ĩ nữa, anh sẽ xử lý em đấy!”

“!” Tô Song Song kinh ngạc trước câu nói điên cuồng giống như một trái tạc đạn của Tần Mặc. Rốt cuộc là từ lần đó cô học được một bài học rồi, anh đã đùa giỡn cô làm cho cô không thở nổi nữa.

Nhưng mà chôn mặt ở trong ngực Tần Mặc, Tô Song Song chợt cảm thấy cảm giác bối rối ập tới một lần nữa. Cô cọ xát ở trong ngực anh định tìm một vị trí thoải mái, dự định bổ sung thêm cho mình một giấc nữa.

Chẳng qua là vừa mới nhắm mắt lại, Tô Song Song chợt nhớ tới cái gì đó, vội đẩy Tần Mặc ra, ngồi bật dậy.

Lúc này Tần Mặc đã thật sự tỉnh táo lại, khí áp quanh thân đặc biệt thấp, anh từ từ mở hai mắt ra, Tô Song Song vốn đang còn giương nanh múa vuốt, trong nháy mắt trở lại cẩn thận e dè.

Cô lên tiếng, nở một nụ cười lấy lòng, đưa tay nhỏ nhắn chỉ chỉ lên chiếc đồng hồ trên tường: “Tần đại nhân à, ngài mệt mỏi thì ngài cứ ngủ đi! Cũng đã tám giờ rồi, cũng nên để tiểu nhân dậy để còn đi nấu cơm cho tiểu Na chứ.”

Tần Mặc phiền não vươn tay vuốt vuốt lên mái tóc của mình, làm cho tóc đổ xuống lòa xòa trên trán. Nhìn anh lúc này có vẻ bớt đi sự nghiêm túc một chút, để lộ ra thêm vẻ cuồng vọng không sao kiềm chế được.

Tô Song Song nhìn bắp thịt rắn chắc cùng với phong cách đầy vẻ chán chường của mỹ nam, trong nháy mắt lại thấy mình như si mê rồi! Tần Mặc dứt khoát đảo người lại, đưa lưng về phía Tô Song Song, phiền não dùng gối đầu ngăn trở ánh mặt trời, ném lại một câu: “Nếu như em còn không đi, anh có thể giúp em vận động một chút.”

“Đi ngay! Em đi đây, đi ngay đây!” Tô Song Song sợ nhất là Tần Mặc lại kéo cô qua đó để “Luyện tập một chút”, lập tức bật người dậy, nhảy dựng nhảy lên một cái rồi vội vã xuống giường.

Nhưng thoáng cái, chỉ trong nháy mắt cô liền nổi da gà. Tô Song Song cúi đầu xuống, vừa nhìn một cái, cô vội vàng túm lấy cái chăn bao quanh lấy người mình, quay đầu lại gầm nhẹ một tiếng: “Anh đúng là cầm thú!”

Tô Song Song nhớ rõ ràng rằng, lúc đi ngủ cô vẫn đang mặc bộ quần áo ngủ trắng nõn nà, thế nào mà lúc tỉnh dậy lại không thấy quần áo đâu nữa rồi! Thế là thế nào nhỉ! Hoàn toàn không còn sót lại một món đồ nào trên người!

Tần Mặc cảm nhận thấy trên người mình chợt mát lạnh. Anh chậm rãi xoay người lại. Trong nháy mắt Tô Song Song cảm thấy một cảm giác bị đè nén giống như có Đại Ma Vương giáng thế. Cô ôm chăn theo bản năng lui về sau một bước, khí thế hùng hổ vừa rồi trong nháy mắt biến mất tăm không thấy đâu nữa, nhưng vẫn còn rất không có tiền đồ mà nuốt nước miếng một cái.

Ngờ đâu khi Tần Mặc quay người lại, trên người anh cũng trơn bóng như cô! Tô Song Song nhìn Tần Mặc, chợt cô trợn to cặp mắt, ngay sau đó giống như phản xạ có điều kiện, liền cầm lấy chiếc gối đầu để ở một bên, đập vào trên mặt Tần Mặc, từ cổ họng rống lên một tiếng: “Đồ lưu manh!”

Tần Mặc không ngờ rằng Tô Song Song lại tập kích bất thình lình như vậy, thời điểm anh lấy được chiếc gối đầu xuống thì đã chậm nửa nhịp, Tô Song Song đã bọc chăn vào người “chạy trốn” mất rồi.

Tần Mặc cau mày dinendian.lơqid]on nhìn lại tình cảnh do chính mình đã tạo nên kia một chút, phiền não đưa tay kéo chiếc ga giường lên, bọc vào người, tiếp tục ngủ.

Tô Song Song ôm chăn đứng ở cửa, quay đầu lại liếc mắt nhìn Tần Mặc. Thấy anh không đuổi theo mình tới đây, liền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vội vàng chạy lệt sệt nhảy vào phòng để quần áo ở cách vách.

Đợi đến khi Tô Song Song ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài, đang định đi vào trong phòng bếp làm một chút đồ ăn, thì đã ngửi thấy mùi cơm thơm thơm. Vẻ mặt của cô đầy vẻ nghi ngờ, theo lý thuyết, Tần Mặc mới vừa rồi còn đang ngủ, không thể nào thức dậy để nấu cơm được!

Nhưng đến khi Tô Song Song tiến vào phòng bếp, cô nhìn thấy Cô Tô Na mặc tạp dề, đang tráng trứng tươi thì trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Tiểu Na?”

Cô Tô Na tựa như bị giật mình, tay run lên, chiếc chảo bị rơi xuống, dầu sôi bắn ra ngoài, văng lên tay của Cô Tô Na. Tô Song Song bị dọa cho sợ, cô gấp gáp vội vàng cầm luôn chiếc khăn lau vẫn để một bên, nhẹ nhàng lau qua vết dầu bắn ở trên tay Cô Tô Na.

May

loading