Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 283

Chương 216: Vẫn dây dưa (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc thay xong quần áo, đi tới bên cạnh Tô Song Song, nhìn cô còn đang đứng ngay đơ ở tại chỗ đó. Anh cúi đầu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, chậm rãi mở miệng nói: “Mười phút, nếu em không ra khỏi phòng, vậy thì đừng đi đến nhà cũ nữa.”

“A, vâng!” Tô Song Song kêu lên một tiếng, lập tức nhảy nhót, chạy đi, chỉ còn thiếu nước mặc quần áo cùng một lúc. Tay chân Tô Song Song luống cuống, d∞đ∞l∞q∞đ tám phút sau cô đã sửa sang cho mình xong, chạy ra đứng ở trước mặt Tần Mặc, cười lên một tiếng để lấy lòng.

“Đi thôi.” Tần Mặc nhìn Tô Song Song một chút, đưa tay lôi kéo tay của cô. Đến khi đi tới cửa ra vào, anh lại lấy từ trên chiếc giá treo quần áo một cái khăn quàng cổ, quấn lại ở trên cổ của cô.

Tô Song Song còn chưa tới nhớ việc chuẩn bị khăn quàng cổ cho mình. Mặc dù khăn quàng cổ màu lam kẻ ô vuông đang quấn ở trên cổ cô lúc này vẫm còn mới, nhưng mà Tô Song Song vẫn cảm thấy nó mang theo mùi vị đặc biệt của Tần Mặc như trước.

Cô chôn gương mặt của mình vào trong chiếc khăn quàng cổ, cười đến mức mặt mày cong cong, tựa như từ trước tới giờ, cái cảnh lúc nãy vừa nhốn nháo loạn xạ một hồi kia cũng chưa từng xảy ra vậy.

Hai người đí đến nhà cũ của họ Tần thì đã hơn tám giờ tối rồi. Tô Song Song vừa tiến vào đến cửa của nhà cũ, ông nội Tần liền ra đón. Nhìn thấy Tô Song Song ông mừng quýnh giống như nhìn thấy cây cỏ cứu mạng vậy.

Ông nội Tần lôi kéo Tô Song Song đi vào, không dám trễ nải dù chỉ chốc lát. Ông trực tiếp đưa Tô Song Song đi lên gian phòng của Cô Tô Na ở lầu hai, vừa đi ông cụ vừa giải thích.

“Khi Tiểu Na ngủ trưa, thì lại bắt đầu gặp ác mộng. Sau khi tỉnh lại cả người liền như bị ngơ ngẩn, chỉ một mực khóc lóc. Bác sĩ đến kiểm tra, nói là nó bị tâm bệnh, lúc này ông…”

Ông nội Tần còn chưa nói hết câu, đã đến cửa phòng của Cô Tô Na. Cánh cửa phòng chỉ khép hờ, Tô Song Song còn chưa tiến vào trong phòng đã nghe thấy tiếng khóc lóc của Cô Tô Na. Tiếng khóc của cô gái làm cho người khác cảm thấy đau lòng.

Tô Song Song vỗ vỗ vào tay của ông nội Tần, để cho ông yên tâm,sau đó cô đẩy cửa đi vào. Trong phòng của Cô Tô Na sáng khác thường. Tô Song Song liếc nhìn đã thấy Cô Tô Na đang co rúc ở trên giường, vừa hơi run rẩy vừa khóc thút thít.

Tô Song Song cẩn thận đi tới, dinendian.lơqid]on đứng ở bên giường của Cô Tô Na nhẹ giọng gọi lên một câu: “Tiểu Na?”

Cô Tô Na nghe thấy có người gọi cô, thân thể lại tiếp tục run rẩy mãnh liệt hơn. Cô gái chậm rãi ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy người đứng ở bên giường của mình chính là Tô Song Song, thì Cô Tô Na chu đôi môi ra một cái, vừa khóc vừa gọi: “Chị dâu…”

“Haiz” Tô Song Song thở dài, thấy Cô Tô Na không bài xích mình, cô tiến lên ôm cô gái vào trong ngực, vỗ nhè nhẹ lên thân thể đang run rẩy của cô.

Ông nội Tần đứng ở cửa, thấy cuối cùng Cô Tô Na cũng đã trở lại bình tĩnh, ông thở dài một hơi, cuối cùng thì

loading