Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 282

Chương 216: Vẫn dây dưa

Editor: Mẹ Bầu

Tô Song Song ngửa khuôn mặt quật cường nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, không có ý định thối lui dù chỉ một một chút. Cứ như vậy, Tô Song Song để cho ngọn lửa giận trong lòng Tần Mặc càng ngày càng to lớn .

“Tô Song Song, em không cần phải để ý đến những người khác…” chân mày Tần Mặc càng nhíu lại sâu hơn. Lời nói vừa mới mở đầu, Tô Song Song đã tức giận cắt ngang lời của anh: “Tần Mặc, làm sao anh lại cứ ngang ngược như vậy chứ, anh biết rõ…”

Tô Song Song mới nói được một nửa câu nói phản đối kia, thì đột nhiên cảm thấy cực kỳ uất ức. Cô bụm lấy mặt, cũng không quan tâm đến Tần Mặc nữa, chạy ra ngoài cửa. Bởi vì Tô Song Song quá tức giận, quá đau lòng, nên cô xỏ chân vào giầy rồi mở cửa đi ra ngoài.

Tần Mặc đứng tại chỗ nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên nghe “rầm!” một tiếng, anh tức giận đấm mạnh một cái vào trên mặt bàn, lập tức vang lên “rầm!” một tiếng hật lớn. Trong nháy mắt, trong phòng trở nên an tĩnh đáng sợ.

Tần Mặc quay đầu liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ, gió lạnh đang gào thét, mang theo những bông tuyết. Chân mày của anh trong nháy mắt liền nhíu chặt lại, tưởng như có thể kẹp chết được một con ruồi rồi, cả khuôn mặt quả thực nhìn lạnh như băng, làm cho bất cứ ai nhìn thấy đều phải sợ hãi.

Tô Song Song chạy một mạch đến đứng ở dưới lầu. Một khắc kia, khi cơn gió lạnh mang theo những bông tuyết nhỏ thổi qua, gào thét tựa như muốn róc cả da thịt, ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n trong khi lúc này trên người cô chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh, thì cô lập tức liền hối hận.

Tô Song Song lập tức bắt đầu tính toán cần phải hoạt động một chút, người hoạt động thì sẽ sinh nhiệt. Nhưng khi bàn tay cô vừa sờ đến túi áo của mình, lại thấy trống trơn, thì lúc này mắt của Tô Song Song coi như hoàn toàn trợn tròn.

Cô ngẩng đầu, liếc ánh măt đầy bi thương nhìn lên bầu trời bao la xám xịt, chỉ thấy lất phất những giọt mưa bụi, lại cảm thấy bản thân mình càng lộ rõ vẻ thê thảm hơn. Tô Song Song chậm rãi quay đầu lại liếc mắt nhìn về phía cửa nhà trọ, suy nghĩ một chút, chợt mạnh mẽ quay đầu.

Cô dự định mình có khí phách một chút, nhưng chỉ tiếc giờ đây gió lạnh thấu xương. Tô Song Song đã suy tính hảo hán không cần quan tâm đến thiệt thòi trước mắt, cụp đuôi trở về, nhưng còn chưa kịp xoay người lại, d∞đ∞l∞q∞đ lập tức đã cảm thấy có một chiếc áo khoác ngoài ấm áp choàng lên người mình.

Tô Song Song sửng sốt một chút, ngay sau đó cô được một cánh tay bền chắc có lực ôm vào trong ngực. Tô Song Song không quay đầu lại, cũng không buồn nhìn lên xem là ai, chỉ bằng một hơi thở quen thuộc là liền biết đó là người nào. Giờ khắc này cô làm thế nào cũng không thể khống chế được những giọt nước mắt của mình.

Cô cúi đầu, quyệt miệng, nhỏ giọng thút thít, co rút lại trong chốc lát liền biến thành gào khóc, vừa khóc vừa rầm rì: “Tần Mặc, anh là đại cầm thú, chẳng phải là em cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi sao…”

Tần Mặc thở dài, vòng hai tay quanh Tô Song Song, hai bàn tay nắm thật chặt lấy cánh tay của mình, anh chôn mặt vào trong hõm cổ của Tô Song Song, nhẹ nhàng hít hà, qua một khắc mới

loading