Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 281

Chương 215: Mâu thuẫn bộc phát

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Không có chuyện gì, tất cả đồ làm bếp đều đổi, các biện pháp an toàn cũng làm đến tốt nhất, em yên tâm.” Tần Mặc nói xong cưng chiều sờ lỗ mũi Tô Song Song.

Lại một động tác tràn đầy tình yêu, trong nháy mắt khiến máu mũi Tô Song Song chảy thành sông, cô ngước đầu, phất phất tay, khàn khàn quát: “Anh mau đi đi, mau đi đi, cho dù làm thuốc nổ em cũng mặc kệ, nhanh đi mặc quần áo, máu của em!”

Tần Mặc cười khẽ một tiếng, xoay người rời đi, thuận tay đóng kỹ cửa phòng tắm, Tần Mặc vừa đi ra ngoài, Tô Song Song vội vàng ném mền ra ngoài, để rửa cái mũi của mình.

Mũi chảy máu, cô gần như rửa sạch máu mũi của mình, cũng may rốt cuộc dừng chảy máu mũi lại, Tô Song Song vừa ra khỏi bồn tắm, hai chân run run, vừa đói vừa mệt, cũng sắp đứng không vững.

Cô thở dài, quả thật là lam nhan họa thủy! Họa cô đến sắp không đứng vững rồi, cô cố sức mặc áo tắm, bám vách tường đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài chỉ nghe phòng bếp lách ca lách cách, trái tim nhỏ của Tô Song Song nháy mắt nhấc lên, cô bước chân vội vã đi tới ngoài phòng bếp, nhìn vào bên trong, máu mũi khó khăn lắm mới dừng lại thiếu chút nữa lại chảy xuống.

Trời ạ! Ai có thể nói cho cô biết, Tần Mặc rốt cuộc từ khi nào từ cầm thú biến hóa thành yêu nghiệt không! Còn là một yêu nghiệt tuyệt thế! Yêu nghiệt kèm theo thuộc tính nháy mắt đầy điểm không!

Vào lúc này Tần Mặc chỉ mặc một cái quần cụt, lộ ra bóng lưng to lớn, cương và nhu kết hợp này, chơi tạp dề con mẹ nó này, quả thật khiến trái tim Tô Song Song muốn nhảy ra ngoài đúng không!

Tần Mặc nghe động tĩnh, quay đầu lại nhìn Tô Song Song một cái, trong ánh mắt tràn đầy cưng chiều, ngọt ngào tuyệt vời, Tô Song Song cảm giác nhận lấy một kích tình yêu.

Cô một tay vịn tường, một tay bịt mũi, hốt hoảng chạy trốn tới phòng khách, khi ngồi trên ghế sa lon, Tô Song Song vẫn còn kịch liệt thở dốc, vỗ vỗ ngực lớn cao ngạo của mình, an ủi.

Cô thật sự sợ nếu như mình nán lại ở đó một khắc, thì sẽ máu chảy thành sông, trở thành người đầu tiên vì máu mũi chảy không ngừng mà chết!

“Song Song, đi mặc quần áo, trong phòng không ấm áp như vậy.” Tần Mặc ở trong phòng bếp cũng không quên Tô Song Song, vừa làm hai phần thức ăn với cháo, vừa tràn đầy hơi thở nam tính ấm áp dặn dò Tô Song Song.

Trái tim nhỏ mới vừa bình phục của Tô Song Song lại bắt đầu điên cuồng, cô buồn buồn đáp lại một tiếng, tất cả trong đầu óc đều là dáng vẻ Tần Mặc đeo tạp dề, quả thật giống như nhân vật đi ra từ trong truyện tranh có được hay không, còn có thuộc tính nam tính ấm áp tràn đầy này nữa, thật sự quá phạm quy rồi.

Cô cúi đầu nhìn một thân tạo hình của mình, đúng là hơi bất nhã, cô bịt mũi, định trở về thay một bộ quần áo, tiện thể cầm một cái áo cho Tần Mặc.

Mặc dù cô không ngại nhìn bắp thịt nhỏ cường tráng của Tần Mặc, cơ bụng tám múi cùng với cơ ngoài bụng *, chỉ có điều sắc đẹp đáng quý, nhưng sinh mạng giá cao hơn! Tô Song Song còn muốn sống thêm hai năm, từ từ thưởng thức sắc đẹp.

(*) cơ ngoài bụng: gốc 人鱼线 (nhân ngư tuyến hay nhân ngư văn), chỉ chỗ xương chậu tiếp giáp với cơ bụng đàn ông tạo thành dáng chữ V, bởi vì giống dáng vẻ hơi co rút lại của bộ phận phía dưới của cá, do đó được gọi là nhân ngư tuyến. Leonardo da Vinci lần đầu tiên đưa ra “Nhân ngư tuyến” làm chỉ tiêu “Đẹp” và “Gợi cảm” trong hội họa.

Tô Song Song vừa mới vào phòng, đang lật quần áo, điện thoại đột nhiên vang lên, dọa cô giật mình, Tô Song Song vội vàng đi lấy điện thoại, vốn cho rằng là Tô Mộ, nào ngờ vừa nhìn thấy gọi tới lại là nhà cũ họ Tần.

Trong nháy mắt Tô Song Song khẩn trương, chỉ sợ hôm nay Tần Mặc dọa ông cụ Tần ra nguy hiểm gì, có phải bệnh tình tái phát hay không.

Điện thoại vừa thông, chỉ nghe thấy ông cụ Tần sốt ruột nói: “Song Song à! Ông nội có chuyện cầu con!”

Tô Song Song vừa nghe giọng ông cụ Tần mặc dù hốt hoảng nhưng rất vững vàng, thở phào nhẹ nhõm, nhưng mới vừa tỉnh táo lại, vừa nghĩ tới ông cụ Tần lại có chuyện cầu xin cô, khẩn trương trong nháy mắt.

“Ông nội ngài nói đi!” Tô Song song theo bản năng ngồi nghiêm chỉnh, thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ sót mất tin tức quan trọng gì.

“Song Song à! Con có thể trở về một chuyến không! Tiểu Na con bé gặp ác mộng, khóc thật sự quá dọa người, bác sỹ nói, đây là vấn đề tâm lý, dựa vào thuốc cũng không giải quyết được gì!”

Tô Song Song vừa nghe, siết chặt điện thoại trong tay, vội vàng hỏi một câu: “Cái gì? Tiểu na bây giờ như thế nào?”

“Tình huống không phải rất tốt, luôn đang khóc, giống như

loading