Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 280

Chương 214: Ngài có thể không hãm hại không

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Trong lòng em chỉ có anh là đủ rồi, những thứ khác giao cho anh.” Tần Mặc nói xong vung tay lên, ôm Tô Song Song vào trong ngực, cằm gối lên đỉnh đầu cô, động tác êm ái quyến luyến.

Trong lòng Tô Song Song vốn còn chút hờn giận nho nhỏ, nhưng luôn bị nhu tình mật ý hoàn toàn theo khuôn mẫu của người đàn ông Tần Mặc này ngâm, trong nháy mắt nộp khí giới đầu hàng, ngọt đến không biết nên nói gì cho phải.

“Song Song, thật ra để khiến cho ông cụ vui mừng có rất nhiều cách, hôm nay chúng ta có thể thử một trong các cách đó.” Tần Mặc mân mê đầu ngón tay của Tô Song Song, giống như đang tán gẫu, không hề để ý nói một câu.

Tô Song Song vừa nghe lập tức lấy lại tinh thần, gần đây Tần Mặc hoàn toàn đắc tội ông cụ Tần, dù sao cũng là hai ông cháu, cần phải huyên náo đến giương cung bạt kiếm như vậy sao!

Cô thân là cháu dâu, đương nhiên có nghĩa vụ điều chỉnh mâu thuẫn giữa hai cá nhân, cho nên vừa nghe Tần Mặc nói có biện pháp, quả thật hưng phấn giống như con chó nhỏ nhìn thấy cục xương.

“Làm như thế nào? Cần em giúp một tay không?” Trong lòng Tô Song Song đặc biệt thành thật hỏi một câu, còn ngửa người ra, mắt to nhìn Tần Mặc, dáng vẻ muốn biết bằng được.

Tần Mặc nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong đôi mắt Tô Song Song, trong suốt tập trung, không nhịn được cúi đầu chạm khẽ lên trán Tô Song Song, hôn đến khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song đỏ lên lại cúi đầu.

“A Mặc, anh làm sao? Sao lại trở nên…” Tô Song Song thật sự không nói ra câu khó chịu kia, chỉ sợ Tần Mặc thẹn quá thành giận, lại đột nhiên biến thân thành tiểu cầm thú, cô sẽ được không bù nổi mất.

“Luôn phải tiến bộ, chẳng lẽ em không thích anh bây giờ?” Tần Mặc nói xong còn hết sức quyến rũ mà liếc nhìn Tô Song Song.

Tần Mặc vẫn là Tần Mặc lạnh lẽo như núi băng đó, nhưng núi băng đẹp trai kết hợp với lời nói ngứa ngáy như vậy, chỉ số lực sát thương lập tức lên cao.

Tô Song Song giật giật khóe miệng, cuối cùng vẫn không nói ra được ba chữ không ưa thích, bởi vì cô thật sự thích Tần khó chịu nói một đống lời ngon tiếng ngọt như bây giờ!

Tô Song Song coi như thông minh đổi chủ đề, cười híp mắt bỏ qua vấn đề này của Tần Mặc, nhảy đến vấn đề trước đó: “Đúng rồi, a Mặc, anh còn chưa nói làm như thế nào để khiến ông nội vui mừng!”

“Em thật sự muốn giúp anh?” Lúc Tần Mặc nói lời này, vừa đúng lúc xe dừng lại, anh kéo Tô Song Song ra khỏi xe, Tô Song Song dĩ nhiên muốn biết làm thế nào để khiến ông cụ Tần vui mừng, gật gật đầu.

Lúc này Tần Mặc đưa lưng về phía Tô Song Song nên không nhìn thấy cô gật đầu, Tô Song Song vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy cái gáy của Tần Mặc, vừa nhảy vừa bật mới đuổi kịp bước chân của Tần Mặc.

“A Mặc, anh nói đi! Em đương nhiên giúp anh!” Tô Song Song bước lên bước sau nhanh hơn bước trước, đi tới bên cạnh Tần Mặc, kéo cánh tay anh, ngước đầu, mắt cong cong mang theo nét cười, mặt mong đợi nhìn anh.

Tần Mặc vốn định vào đến trong nhà sẽ nói với Tô Song Song, nào biết cô vừa nghe chuyện thì hưng phấn như thế, anh cúi đầu nhìn sâu vào Tô Song Song, ánh mắt thâm thúy, giống như có ma lực hút người vào trong mắt, nhìn đến khiến Tô Song Song muốn dựng lông rồi.

“Sao… Sao vậy?”

Tần Mặc không trả lời Tô Song Song, đưa tay vác cô lên, Tô Song Song cảm giác nghiêng trời lệch đất một phát, trong nháy mắt lại mơ hồ, chờ lấy lại tinh thần, Tần Mặc đã khiêng cô vào trong thang máy.

Tô Song Song lơ mơ, đầu tụ máu, đá đá sau lưng Tần Mặc, bắt đầu chống cự: “A Mặc, anh lại náo loạn gì vậy? Hôm nay không vác em lên không chịu nổi?”

“Như vậy có thể nhanh một chút.” Tần Mặc nói xong, thang máy cũng dừng lại, cửa vừa mở ra, anh đã nhanh chóng khiêng cô đi tới nhà trọ, cửa nhà trọ vừa mở ra, Tần Mặc không nói hai lời đã chạy về phòng ngủ.

Tô Song Song trời đất quay cuồng, tất cả bả vai Tần Mặc đều là bắp thịt, trên bụng cô không có được hai lạng thịt, lắc lư xóc nảy này, thiếu chút nữa khiến cho cô phun ra.

Một lần nữa khi bụng của cô tiếp xúc thân mật với bả vai của Tần Mặc, Tô Song Song rốt cuộc không chịu nổi nữa, gầm nhẹ một tiếng: “Anh định… A! A! A!”

Lời Tô Song Song còn chưa nói hết, đã xoay tròn 360 độ trên không trung, bị sợ đến cô nhắm hai mắt lại, đợi đến khi cô phản ứng lại, mình đã rơi lên giường mềm mại.

Tô Song Song như rơi vào trong sương mù, liếc nhìn

loading