Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 28

Chương 19: Người ngốc có phúc của người ngốc.

Editor: samie 96

Beta-er: xẩm xẩm

Tô Song Song sau khi đuổi Tần Mặc đi, vội vàng chạy đi bật máy tính lên, sau đó vội mang tin nhắn Mặc Tần để lại, lúc này cô như thế nào lại cảm thấy những chữ ấy như châu như ngọc, lời văn rất hay!

Mà ngay cả câu hỏi có phải cô chưa có bạn trai hay không đều khiến cô vô cùng vừa ý, trong đầu rất không trong sáng, suy nghĩ ngọt ngào lại tăng thêm, xem ra đại thần rất quan tâm đến sinh hoạt cá nhân của cô, thật là hạnh phúc!

Tô Song Song theo như Tô Mộ nói thì đây chính là phương pháp xử lý tốt nhất, lúc đầu đi phản bác lại chính biệt hiệu của mình, sau đó lại đi nịnh nọt Mặc Tần.

Ở trong lời nói lại bày ra ý ngưỡng mộ không ngừng, khiến các độc giả đang theo dõi truyện của cô cũng không biết nên làm gì cho tốt.

Dù như vậy, Tô Song Song có vẻ không ý thức được việc lấy lòng của cô dường như có chút vượt quá tầm kiểm soát rồi.

Tô Song Song sau khi làm xong toàn bộ, liền vội vàng tải lại trang web, hy vọng trước tiên có thể nhìn thấy lời nhắn của Mặc đại thần để lại cho cô.

Đột nhiên cô trông thấy có rất nhiều tin nhắn, lại là của Mặc Tần, cô lập tức kích động đến nỗi nước mắt trào ra, nằm sấp như lúc trước xem tin nhắn, Mặc đại thần nói: Có phải chỉ số thông minh của cô có chút vấn đề?

Tô Song Song lập tức như mở cờ trong bụng, Mặc đại thần chẳng những quan tâm đến sinh hoạt cá nhân của cô có vui vẻ hay không, lúc này ngay cả việc cô đúng là do quá mệt nhọc làm cho chỉ số thông minh giảm xuống cũng quan tâm đến, thật sự rất thích cô rồi.

Thế cho nên Tô Song Song quá mức kích động, nhịn không được liền gọi điện thoại cho Tô Mộ, mong đợi cùng cô nói về chuyện này.

Tô Mộ dừng lại khoảng một giây, sau đó lần đầu tiên giọng nói vừa không gào khóc la to, mà còn lộ ra một vẻ lo lắng mơ hồ bên cạnh sự đồng tình đối với suy nghĩ của Tô Song Song, nói ra những lời vô cùng thấm thía: “Song Song à! Tôi đồng ý với cô.”

“Cái gì?” Tô Song Song chớp chớp mắt, cô lại không hiểu Tô Mộ nói gì.

“Nếu không thì như thế này, chuyện này cô đừng nên liên quan nữa, nếu không Boss lại bị dọa chạy mất, việc này…”

Tô Mộ còn chưa nói xong, Tô Song Song vừa nghe thấy cô không thể nói chuyện cùng nam thần của mình thì tinh thần đang dâng cao liền hạ xuống, nhất thời nổi giận, trước sau đều mặc kệ, trực tiếp cắt ngang lời của cô: “Chuyện này sao có thể được? Tôi thật vất vả… Rất vất vả…”

Tô Song Song nói xong, một câu còn chưa nói trọn vẹn, vừa nghĩ tới bị tước đoạt quyền lợi cùng với người bạn tri kỉ của mình, liền thấy oan ức tới mức muốn khóc rồi.

Tô Mộ vừa nge Tô Song Song bên này bắt đầu thút tha thút thít trả lời, lập tức luống cuống, cô ho nhẹ một tiếng để che đi sự khó xử, suy nghĩ rồi đột nhiên nghĩ đến một biện pháp.

“Thế này! Thế này! Tôi sẽ cố hết sức giúp cô, hãy vẽ truyện của cô cho đẹp vào, tôi cho cô tranh thủ thể hiện, cho cô nhìn thấy Boss, lại để cho anh ấy trực tiếp chỉ bảo cô.”

“Thật…Thật sao?” Tô Song Song nghe xong, ngạc nhiên vui mừng đến nỗi nói lắp, Boss của cô, thần tượng của cô, có thể nói là xuất quỷ nhập thần, đến nay ngoại trừ những vị lãnh đạo cấp cao, ở bên ngoài chưa ai từng gặp qua anh ấy, mà ngay cả họ tên đều không được lộ ra ngoài, Tô Mộ lại có thể làm cho cô nhìn thấy anh ấy?

“Coi như cô thật rất may mắn, không biết như thế nào ngày hôm qua đột nhiên cấp trên lại truyền xuống một tin tốt, nói là trang web từ hôm nay trở đi, cứ nửa năm sẽ chọn ra một tác giả có tiềm lực nhất đích thân đào tạo!”