Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 277

Chương 212: Khích bác ly gián

Editor: Mẹ Bầu

Bạch Tiêu thấy Tần Mặc đi ra ngoài, rống lên một tiếng thật lớn: “Sao anh không gọi điện thoại mà hỏi thăm tình hình trước một chút đã! Ngộ nhỡ người ta không muốn gặp lại anh thì sao?” Bạch Tiêu thấy bộ dạng hăm hăm hở hở đầy vẻ gấp rút kia của Tần Mặc, quả thực chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!

Tần Mặc vẫn không ngừng bước chân, mà cũng không có ý định lấy điện thoại di động ra để gọi cho Tô Song Song, chỉ nói lại một câu lạnh như băng: “Tôi muốn cho cô ấy một sự bất ngờ.”

“!”

“!”

Đừng nói là Bạch Tiêu, ngay cả Lục Minh Viễn trong nháy mắt cũng bị lời nói kia của Tần Mặc làm cho kinh ngạc, đây là chuyện nhỏ nhặt mà Tần Mặc có thể thương lượng sao?

Bạch Tiêu cùng Lục Minh Viễn hai người đồng thời cùng vươn tay ra nhéo mạnh vào cánh tay của mình một cái. Cả hai người lại cùng đồng thời kêu lên một tiếng suýt xoa vì đau, lúc này mới xác định được, quả thật lời nói kia được nói ra từ trong miệng của Tần Mặc.

Bạch Tiêu nuốt nước miếng một cái, còn đang định nói thêm một câu gì đó với Tần Mặc, nhưng Tần Mặc đã sớm mở cửa đi ra ngoài. Bạch Tiêu nhìn cánh cửa ra vào đóng lại, tiếp đó anh quay đầu nhìn về phía Lục Minh Viễn lúc này mặt mũi cũng vẫn đang ngơ ngẩn, lầm bầm lầu bầu nói như một kẻ đần độn: “Công lao của tôi đấy.”

Chỉ có điều Bạch Tiêu nói xong lập tức cảm thấy hối hận. Anh sợ bị Lục Minh Viễn nghe được, vội vàng nhìn sang, nhưng bất hạnh thay, câu nói kia vẫn bị Lục Minh Viễn nghe được.

“Cái gì?” Lục Minh Viễn không nghe rõ, đi tới đá Bạch Tiêu một cước, nghĩ muốn thừa dịp nước đục thả câu.

Bạch Tiêu vừa nghĩ tới Tần Mặc vậy mà lại đã xem hết cuốn “Kế sách trong yêu dương” mà anh đã viết kia. Hơn nữa lại còn rất thông hiểu đạo lí, cũng đã có thể chơi trò lãng mạn rồi. Bạch Tiêu cũng đã cảm nhận được, quả thật Tần Mặc không phải là người bình thường, khả năng lực học tập của anh quả thực đạt đến tiêu chuẩn nhất định!

Chẳng qua là Bạch Tiêu vừa nghĩ đến lại rất muốn ói ra. Thật ra thì, cuốn sách kia lúc trước vốn là bảo bối để anh đi tán gái, Tần Mặc đã học tập được đến như vậy, liệu có dùng được thật không?

“Không có gì, chính là. . . do Tiểu Tần Tần đã ở bên cạnh tôi nhiều năm, mưa dầm thấm đất, chắc học cũng nhanh thôi. . .” Bạch Tiêu cũng không dám nói thật với Lục Minh Viễn, nếu như truyền tới trong lỗ tai Tần Mặc, đoán chừng cái mạng nhỏ này của anh cũng không bảo vệ được rồi.

Yêu nghiệt của “Kế sách trong yêu đương” diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn hừ lạnh lên một tiếng: Tôi sẽ là quả bom hẹn giờ của cậu, là quả bom hẹn giờ đó!

Lục Minh Viễn thấy cái vẻ mặt này của Bạch Tiêu cũng hiểu được ngay. Anh khẳng định lời nói kia của Bạch Tiêu chắc chắn không có cái gì tốt, cho nên cũng không hỏi lại nữa. Tối hôm qua Lục Minh Viễn cũng ngủ không ngon, lại thấy Bạch Tiêu không có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, cũng xoay người đi ra ngoài, dự

loading