Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 276

Chương 211: Cậu yêu thích tôi sao? (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Lục Minh Viễn không có tâm tư nào để tán nhảm với Bạch Tiêu, bắt đầu cởi áo sơ mi của Bạch Tiêu ra, sau đó tiếp tục định kéo tuột luôn quần của Bạch Tiêu xuống.

Trong nháy mắt, áo sơ mi của Bạch Tiêu đã bị giật ra. Bạch Tiêu mở trừng cặp mắt thật to, đôi con ngươi suýt nữa bật ra ngoài. Đến thời điểm, Lục Minh Viễn kéo quần của anh ra, thì lúc này Bạch Tiêu coi như đã không còn cách nào mà giữ bình tĩnh được nữa.

“Tôi nhổ vào! A Viễn, thì ra là cậu vẫn không chịu đi tìm phụ nữ chính là bởi vì cậu yêu tôi! Tôi không chấp nhận đâu! Nhà tôi tám đời con một. Mấy đời nay, dòng tộc nhà tôi chỉ độc đinh một mình tôi là mầm mống thôi, tôi còn phải nối dõi tông đường đấy…”

“Câm miệng lại! Em gái nhà anh chứ!” (câu chửi). Lục Minh Viễn chỉ nghĩ muốn dọa Bạch Tiêu một chút mà thôi, ai biết được, vừa mới mở miệng ra, Bạch Tiêu đã nói ra những câu nghe muốn lộn mửa ra như vậy, làm cho anh cũng không thể nào ra tay được nữa.

Nhưng Bạch Tiêu vẫn hoàn toàn chưa tỉnh táo lại hẳn được, anh giãy giụa một cách yếu ớt. Hiện tại chỉ còn cái miệng của Bạch Tiêu là lưu loát nhất, trước sau không thể nào dừng lại nổi, cứ rầm rì tàn phá lỗ tai của Lục Minh Viễn.

“A Viễn à, tôi đây còn có em gái thật, nhưng mà con bé lại là phụ nữ! Nếu như tôi mà ra ngoài lăng nhăng, người nhà của tôi sẽ đánh chết tôi luôn. Lại nói, Bạch Tiêu tôi đây lại chính là người chỉ yêu thích phụ nữ mà thôi! Đối với nam giới như cậu, tôi thực sự không có chút cảm giác nào hết!”

“Mẹ kiếp!” Rốt cuộc Lục Minh Viễn cũng không sao chịu nổi nữa, anh dứt khoát tống luôn cho Bạch Tiêu một quyền vào trên mặt, sau đó nhảy từ trên người Bạch Tiêu xuống đất, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn rũ quần rũ áo vẻ ghê tởm, sau đó sửa sang lại quần áo đang bị xốc xếch của mình.

Bạch Tiêu bị một quyền của Lục Minh Viễn đánh cho tưởng chừng như bị hôn mê, nhưng khi sức nặng trên người mình biến mất thì anh vẫn biết.

Bạch Tiêu vội vàng ngồi dậy, ánh mắt nhìn Lục Minh Viễn đầy vẻ quái dị, bộ dạng ánh mắt kia như muốn nói “Cậu đó, cậu vậy mà lại có thể âm thầm yêu mến tôi lâu như vậy.

“Anh cút đi cho khuất mắt! Chính anh là người tối ngày hôm qua đã lột quần áo của tôi ra. Ngày hôm nay tôi làm như vậy chính là để trả lại cho anh đó!” Lục Minh Viễn bị ánh mắt kia của Bạch Tiêu làm cho ghê tởm, liền gắt lên một câu, sau đó lui về phía sau mấy bước.

“Cái gì?” Bạch Tiêu nghe thấy câu nói kia của Lục Minh Viễn lập tức liền bị một kích động không hề nhỏ. Ánh mắt của anh đảo quanh một vòng, tràn ngập cả gương mặt anh lộ rõ biểu cảm không thể tin được. Anh liền hỏi lại một lần nữa: “Thật sự là tôi… đã cởi bỏ quần áo của cậu ra sao?”

Lục Minh Viễn chính là muốn cho Bạch Tiêu phải chịu sự khó chịu, để làm giảm bớt sự bực bội mà buổi tối ngày hôm qua anh đã phải

loading