Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 274

Chương 210: Xóa tin nhắn của Song Song (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Trong nháy mắt Tần Mặc và Lục Minh Viễn mặt đối mặt áp sát lại với nhau. Mặt của Lục Minh Viễn chợt đụng vào trên ngực của Tần Mặc, cái mũi bị đụng mạnh suýt nữa bị vẹo đi. Trong nháy mắt, máu mũi Lục Minh Viễn liền chảy ra, cọ xát lên trên người của Tần Mặc.

Tần Mặc nhoài người lên trước, muốn tránh ra khỏi cánh tay của Bạch Tiêu, nhưng mà một bên chân của anh lại bị dính trên mặt đất, hoàn toàn không thể nào nhúc nhắc được một chút. Nếu như anh khẽ cử động một chút, nhất định sẽ bị ngã nhào sang một bên. Dưới tình thế này dứt khoát Tần Mặc chỉ có thể nằm đè lên trên thân thể Bạch Tiêu mà thôi.

Mà khổ người của Tần Mặc lại vừa to vừa nặng như vậy, nếu như cả khối nặng này mà nện lên trên người Bạch Tiêu, đoán chừng Bạch Tiêu sẽ lập tức chỉ có thể nằm lên cánh cửa để khiêng đi đến bệnh viện mất.

Mặc dù Tần Mặc cảm thấy rất phiền não đối với sự náo loạn của Bạch Tiêu, nhưng mà anh biết Bạch Tiêu cũng chỉ là vô tâm. Cho nên anh chỉ có thể hết sức giữ gìn cho bản thân mình, không để bị ngã xuống, cứ như vậy, để mặc cho Bạch Tiêu ôm lấy hai bắp đùi của mình mà cọ sát lung tung ở nơi đó .

Nhưng Lục Minh Viễn lại không một chút khách khí đối Bạch Tiêu. Anh dùng sức giãy ra một cái, rút ra được một cái chân. Lục Minh Viễn không đi dép để chân trần như thế, trực tiếp đạp một cái lên trên mặt của Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu bị đau, lầu bầu một tiếng, theo bản năng buông hai tay ra, sờ soạng lên cái mũi của mình. Nhân lúc Bạch Tiêu buông lỏng tay, Lục Minh Viễn và Tần Mặc liền tránh thoát ra bên ngoài. Lục Minh Viễn chợt cúi người xuống, hai tay lôi kéo cổ áo của Bạch Tiêu, ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n liền muốn quai cho Bạch Tiêu một quyền.

Nhưng khi nhìn thấy cái bộ dạng đang cười khúc khích kia của Bạch Tiêu, Lục Minh Viễn thật sự cung không thể nào thừa dịp người khác gặp nguy mà ra tay đánh người ta được. Cho nên anh chỉ hừ lên một tiếng, dùng sức vung Bạch Tiêu rA Viễn, không để ý tới anh nữa.

“Anh Tần Mặc, chúng ta nhanh chóng đi đến phòng khác đi thôi. Em cũng không muốn nữa ứng phó với cái đồ quỷ say rượu này nữa rồi !” Lục Minh Viễn nhức đầu vuốt vuốt lên mi tâm của mình. Suốt buổi chiều nay Bạch Tiêu đã làm huyên náo, không biết anh đã bị Bạch Tiêu bôi lên người bao nhiêu vết bẩn rồi.

Tần Mặc vốn rất ghét sự phiền nhiễu, nghe thấy Bạch Tiêu đang ngồi tựa vào bên giường, ở đó hát đi hát lại mãi câu “người yêu của em là anh”, thì lại càng cảm thấy phiền, anh trực tiếp nhấc chân bỏ đi ra bên ngoài.

Nhưng không ngờ rằng Bạch Tiêu lại vẫn chưa từ bỏ ý định. Anh đã uống rượu say đến lăn lóc, sức lực như được bốc thẳng lên cao, thấy Tần Mặc bước đi như vậy, anh thình lình bổ nhào về phía trước. Tần Mặc không kịp ứng phó lại, trực tiếp bị Bạch Tiêu bổ nhào đến nên té ngã xuống đất.

Mặc dù hai tay của Tần Mặc đã chống được ở trên mặt đất tạo thành một cái giảm xóc, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com nhưng mà Bạch Tiêu là một người có thân cao thể trọng cũng không kém gì Tần Mặc, lại cộng thêm lực trên đà xông tới, cho nên Tần Mặc chỉ chống đỡ được trong chốc lát, liền bị Bạch Tiêu áp xuống dưới thân thể của mình.

Bạch Tiêu vừa thấy mình ôm được “mỹ nhân bé nhỏ” vào trong lòng rồi, bắt đầu giở thói càn rỡ. Hai tay anh liền bắt đầu xé rách lung tung quần áo của Tần Mặc đang mặc trên người.

Tần Mặc khẽ nguyền rủa một tiếng. Anh xoay trở người thật vất vả, đang muốn dựa theo gương mặt của Bạch Tiêu để quai cho cậu ta một quyền, làm cho Bạch Tiêu có thể tỉnh táo lại một chút, diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ônthì chợt nghe thấy Bạch Tiêu vừa khóc nức nở vừa nói lầm bầm: “Đông Phương Nhã, có phải là vì anh có chút hoa tâm, mà em có thể không chút do dự quyết rời xa anh như vậy hay không…”

Đây là lần đầu tiên Tần Mặc nhìn thấy Bạch Tiêu vừa khóc vừa cười vừa thổ lộ ra một câu tình cảm nghe thật bi thương như thế, nhất thời đã làm cho anh có chút mềm lòng không ra tay.

Nhưng Lục Minh Viễn thì lại không nghe thấy Bạch Tiêu đang lầm bầm cái gì, chỉ thấy Bạch Tiêu đã hết bôi bẩn lên trên người mình rồi, lại còn muốn tiếp tục bôi bẩn lên trên người Tần Mặc như vậy. Lục Minh Viễn chỉ sợ đến sáng sớm ngày hôm sau

loading