Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 273

Chương 210: Xóa tin nhắn của Song Song

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc tiến vào trong nhà đã được một lúc rất lâu, mà sự náo loạn ở phía đằng kia diễn ra cũng đã tương đối lâu rồi. Đến cuối cùng, Tần Mặc cũng quyết định phải đi vào chủ đề. Anh nhìn lướt qua Bạch Tiêu lúc này vẫn còn đang rầm rì ở trên mặt đất, đoán chừng Bạch Tiêu đã không còn sức lực để chiến đấu nữa rồi, lúc ấy Tần Mặc mới đến ngồi ghé vào ở một bên trên giường.

Anh do dự một lúc mới mở miệng nói: “Tôi và Song Song… Có thể coi như là đã cãi nhau.”

Lục Minh Viễn đang tức giận đến khó chịu vì bị Bạch Tiêu giày vò từ nãy đến giờ, đột nhiên nghe Tần Mặc nói ra một câu kia, lập tức tiến tới gần Tần Mặc, sắc mặt đầy kích động, đôi mắt Lục Minh Viễn mở to tròn xoe, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, vẻ mặt không giấu nổi sự tò mò: “Cãi nhau vì cái gì vậy?!”

Tần Mặc nhìn lên, đột nhiên thấy có một gương mặt phóng đại ở ngay trước mặt mình, thiếu chút nữa anh đã một cước đá văng Lục Minh Viễn rA Viễn. May mắn, sau cùng một khắc kia anh lại kịp thời nén nhịn lại được, nhưng Tần Mặc vẫn phải vọt chân nhanh chóng chạy trốn sang phía bên cạnh.

“Tôi đột nhiên mới mọc thêm ra một người em gái.” Tần Mặc nhớ lại cảm giác của mình trong buổi tối ở nơi đó. Anh sợ rằng chính mình cũng không lý giải được chuyện này được rõ ràng, cho nên muốn nói với Lục Minh Viễn, coi như là là cứu được ngựa chết trở lại thành ngựa sống.

Lục Minh Viễn nghe Tần Mặc nói mình mới có thêm một người em gái, thì lại rất bình thản, tựa như chuyện này anh đã biết trước rồi. Mà quả thật, Lục Minh Viễn vừa mở miệng, thì đúng là như vậy.

“Lúc trước Bạch Tiêu đã nói cho em biết chuyện này rồi! Chỉ có điều, khi đó anh đang đi hưởng tuần trăng mật cùng với Nhị Manh Hóa, cho nên hai chúng em cảm thấy tốt nhất là vẫn đừng nói cho anh biết, tránh cho tuần trăng mật của hai người bị mất hứng.”

Tần Mặc gật đầu một cái, tiếp tục nói: “Nhưng mà hôm nay chỉ vì người con gái kia mà Song Song lại có thể giận dỗi với tôi. Chẳng lẽ trong lòng cô ấy, người con gái kia lại quan trọng hơn cả tôi hay sao?”

Tần Mặc nói đến đây thì lại cảm thấy cảm xúc khó chịu khi đó lại trỗi dậy môt lần nữa. Anh cau mày, dáng vẻ rất dọa người.

Lục Minh Viễn nghe Tần Mặc nói xong, liền sững sờ ngay tại chỗ rồi, phải mất một lúc lâu anh mới hồi thần lại được. Lục Minh Viễn hết sức tự kiềm chế bản thân, nhưng vẫn như cũ, không thể nào nhịn được mà bật lên tiếng cười nghe “Phì” một tiếng.

Cười xong Lục Minh Viễn nhanh chóng lui về phía sau hai bước, chạy trốn tới một khoảng cách an toàn, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn chỉ sợ Tần Mặc thẹn quá thành giận, cho anh thêm một cú đá bay chân thì hỏng.

Nhưng mà Nhưng Tần Mặc lại không có phản ứng gì lớn, chẳng qua

loading