Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 272

Chương 209: Hai người làm gì vậy

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc này, Tô Song Song thật sự luống cuống, cô vội vàng chạy vào trong nhà, muốn tìm người, vừa đúng lúc ông cụ Tần cũng đi ra, hai người vừa thấy mặt, Tô Song Song đã lo lắng hỏi một câu: “Ông nội, điện thoại của a Mặc đã tắt rồi!”

Ông cụ Tần vừa nghe, sửng sốt một chút, trong nháy mắt nhịp tim của ông cũng rối loạn theo, chỉ có điều Tô Song Song ở đây, ông phải trấn tĩnh.

Ông cụ Tần cố làm ra vẻ trấn tĩnh gật gật đầu, một tay vỗ bả vai Tô Song Song, để cho cô đừng lo lắng, một tay kia lấy điện thoại ra, vội vã căn dặn một câu: “Xem xem Tần Mặc có an toàn đến chân núi không.”

Tô Song Song tự nói với mình phải tin tưởng ông cụ Tần, nhưng trong lòng lại hỏng rồi, cho tới bây giờ Tần Mặc đều không mở máy, đây là lần đầu tiên, cô không khống chế được suy nghĩ của mình, bắt đầu nghĩ lung tung một số chuyện không tốt.

Bông tuyết lạnh lẽo bên ngoài bị gió lạnh thổi vào, rơi trên mặt, không biết là do tuyết quá lạnh, hay do tác dụng tâm lý của cô, Tô Song Song chợt rùng mình một cái.

Ngay sau đó, ánh mắt của cô liền đỏ trong nháy mắt, cô hít hít mũi, muốn nhịn nước mắt đang tràn ra trở về, yên lặng cúi đầu, yên tĩnh chờ.

Ông cụ Tần thấy thân thể Tô Song Song run lên, còn tưởng rằng đông lạnh đến cô, vội vàng kéo cô đi vào trong nhà hai bước.

Một lòng Tô Song Song đều ở trên người Tần Mặc, một lúc đã cảm thấy như giày vò, ông cụ Tần lôi kéo cô, giống như bẻ gãy một dây đàn căng thẳng cuối cùng trong đầu cô, cô không nhịn được hỏi: “Ông nội, như thế nào?”

Ông cụ Tần tỉnh táo lại, suy nghĩ kỹ một chút, theo bản lĩnh của thằng nhóc Tần Mặc kia, chưa bao giờ làm chuyện gì mà không nắm chắc, cảm thấy sẽ không xảy ra chuyện.

Lui vạn bước mà nói, nếu xảy ra chuyện gì, phòng an ninh bên kia đã bùng nổ rồi, nghĩ như vậy giọng nói bình tĩnh hơn vừa rồi nhiều: “Không cần lo lắng, toàn bộ hành trình xuống núi đều có theo dõi, không có tin tức chính là tin tức tốt.”

Tô Song Song vừa nghe, suy nghĩ một chút cũng đúng, thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều tâm thần không yên, dù sao đây là lần đầu tiên Tần Mặc tắt máy, lần đầu tiên để cho cô không tìm được anh.

Ước chừng mười phút sau, điện thoại của ông cụ Tần vang lên, Tô Song Song vội vàng khẩn trương ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm điện thoại trong tay ông cụ Tần.

Điện thoại vừa vang lên, ông cụ Tần bị sợ đến tay run một cái, chỉ có điều cố gắng làm ra vẻ trấn tĩnh, thật ra hết sức hốt hoảng nhận, vừa nghe phòng an ninh nói Tần Mặc bình an xuống núi, mới thở phào nhẹ nhõm.

Điện thoại mở loa ngoài, cho nên Tô Song Song cũng nghe thấy rồi, cô vừa nghe, thân thể vẫn căng thẳng chậm rãi thả lỏng, suýt chút nữa xụi lơ ngồi xuống dưới đất.

Cô vội vàng đưa tay định bấu lấy cái bàn bên cạnh, ai ngờ tay vừa đưa ra, đã được một người đỡ.

Tô Song Song quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện không biết Cô Tô Na đứng bên cạnh cô từ lúc nào, thấy cô ấy đưa tay qua, thận trọng đỡ cô.

Cô Tô Na thấy Tô Song Song quay đầu, vội vàng cẩn thận thu tay lại, hèn nhát kêu một tiếng: “Chị dâu, có phải em đã gây họa không?”

Nghe ông cụ Tần nói Cô Tô Na còn có chứng uất ức cường độ thấp, chỉ sợ kích thích đến con bé lại khiến bệnh tình thêm nặng, Tô Song Song vội vàng lắc đầu một cái, ý bảo Cô Tô Na rằng không phải là lỗi của em.

Vào lúc này tâm tình của ông cụ Tần cũng thả lỏng xuống, vừa thấy dáng vẻ như vậy của Cô Tô Na, lại bắt đầu tức Tần Mặc, phồng má, không quen cứng rắn khuyên Cô Tô Na mấy câu: “Anh con cứ như vậy, con không cần phai để ý đến nó.”

Tô Song Song nhìn Cô Tô Na đỏ mắt, ông cụ Tần tức giận, suy nghĩ thêm một chút về Tần Mặc đã tắt máy tức giận rời đi, đã cảm thấy đau cả đầu, cô rốt cuộc nên chú ý bên nào đây?

Tô Song Song đứng tại chỗ, nhanh chóng lắc lắc đầu mình, lần đầu tiên nhanh chóng rút ra một sợi, thật ra chính là cái nào gấp gáp thì xử lý cái đó.

Tô Song Song quyết định phân ra giải quyết trước, nếu cứ lộn xộn tất cả đều chất đống cùng một chỗ, đoán chừng đầu cô sẽ nổ tung.

Dưới cái nhìn của Tô Song Song, việc cấp bách là để Cô Tô Na đi vào ngủ, không để cho cô ta đoán mò, cô ngồi xổm xuống, để tầm mắt ngang với Cô Tô Na, cố sức nặn ra vẻ tươi cười, dịu dàng nói: “Tiểu Na, em về ngủ trước, chị và ông nội nói chuyện một lúc.”

Cô nói xong thấy Cô Tô Na

loading