Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 271

Chương 208: Mâu thuẫn lại tăng cấp

Editor: Puck

Thật ra thì khoảnh khắc tắt máy kia, Tô Song Song cũng rất run rẩy, chỉ có điều nghĩ ở tại đây một đêm, sẽ không có vấn đề gì, nên đã khôi phục lại lực chiến đấu, cười ha hả nhìn Cô Tô Na.

Cô Tô Na thấy Tô Song Song để điện thoại sang bên cạnh mà không đi, lập tức thận trọng nở nụ cười, sau đó vén một góc chăn, ý bảo Tô Song Song lên.

Cô Tô Na cẩn thận như vậy, nhìn mà khiến trong lòng Tô Song Song càng khó chịu hơn, đứa bé này thiếu hụt yêu thương đến cỡ nào, mới có thể để ý cẩn thận sắc mặt của mỗi người như vậy.

Tô Song Song nằm ở trên giường, ôm lấy Cô Tô Na, để cho cô bé thả lỏng, vẫn nhẹ nhàng hát ru bài hát trước, một lát sau, hô hấp của Cô Tô Na trở nên vững vàng.

Tô Song Song thấy Cô Tô Na chắc đã ngủ, dè dặt cẩn trọng chính là định xuống giường, vụng trộm chạy về.

Đột nhiên cửa phòng bị đá mạnh văng ra, sợ tới mức Tô Song Song run lên, cả Cô Tô Na vừa mới ngủ ở trong lòng cô cũng mở lớn tròng mắt, bị dọa quá mức giữ chặt lấy ống tay áo của Tô Song Song.

Khi cô thấy đứng ở cửa là Tần Mặc đang tức giận đùng đùng thì cặp mắt to lập tức ướt át, nhỏ giọng hèn nhát kêu một tiếng: “Anh…”

Tần Mặc vốn không để ý đến Cô Tô Na, sải bước đi về phía Tô Song Song, nhấc cô ra khỏi giường, ngay sau đó vác lên vai.

Đầu tiên Tô Song Song hơi sửng sốt, phương hướng này của cô vừa đúng nhìn thấy Cô Tô Na đỏ mắt sẽ lập tức khóc lên lại vẫn cố nén nước mắt, nhất thời cảm thấy Tần Mặc quá mức.

Cô đấm Tần Mặc một đấm, cau mày, thấy Tần Mặc không có ý dừng lại, lại giật giật chân, đá anh hai cái, Tần Mặc vẫn không để ý đến cô.

Lúc này Tô Song Song không thể bình tĩnh, tay và chân của cô cùng sử dụng, giùng giằng muốn xuống,chỉ tiếc thân thể nhỏ bé này của cô ở chỗ Tần Mặc, quả thật không có đường sống mà giãy giụa.

“A Mặc! Tần Mặc, anh thả em xuống, anh đang làm cái gì vậy!” Tô Song Song cuối cùng thật sự tức giận cực kỳ, chỉ có thể gào lên với anh.

Tần Mặc vừa nghe âm thanh này của Tô Song Song, dừng bước chân lại, buông Tô Song Song xuống, lại trực tiếp đè lên vách tường, để cho cô không nhúc nhích được, Tần Mặc cúi thấp đầu, nhìn thật sâu vào mắt Tô Song Song, ánh mắt lạnh lẽo lộ ra rét lạnh.

Ánh mắt này khiến Tô Song Song hơi hối hận, lắp ba lắp bắp hỏi: “Anh… Anh rốt cuộc muốn làm gì!”

“Tô Song Song, em lại vì cô ta mà tắt máy?” Mặt Tần Mặc lạnh lùng, rõ ràng chính là mất hứng.

Tô Song Song vừa nghe, thật sự không biết mình nên vui mừng hay tiếp tục tức giận, anh có phải là người bình thường không vậy, ngay cả em gái ruột của mình cũng ăn được dấm chua.

Nhưng mà Tô Song Song nhìn Tần Mặc buồn bực ăn dấm chua lại không tức giận như vừa rồi, cô cảm thấy tức giận với người có chỉ số thông minh là số lẻ, quả thật là tự mình tìm tai vạ.

Cô khẽ thở dài, giọng điệu chậm lại, dịu dàng nói: “A Mặc, cô ấy là em gái ruột của anh đó!”

“Em gái của anh, chẳng lẽ quan trọng hơn anh?” Tần Mặc cau mày, hiển nhiên không hiểu suy luận này của Tô Song Song.

Tô Song Song cũng không biết suy luận này của Tần Mặc có được hay không! Bị anh làm cho dở khóc dở cười, cô đang suy nghĩ nên nói như thế nào với Tần Mặc để cho anh hiểu nét đẹp của truyền thống kính già yêu trẻ này, Cô Tô Na lại chạy ra.

Cô ta ôm gối đầu, chân không, tròng mắt đỏ ngàu hèn nhát liếc nhìn Tần Mặc, thấy anh không để ý tới mình, mắt đỏ hơn, khi quay đầu nhìn về phía Tô Song Song, nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt.

Tô Song Song vừa thấy cô bé muốn khóc, trong nháy mắt tê dại rồi, cô vỗ vỗ cánh tay Tần Mặc để ngang trước mặt mình, để cho anh thả cô ra ngoài.

Nào biết Tần Mặc vốn không để ý tới hành động mờ ám của cô, hình như vẫn còn chấp nhất với vấn đề vừa rồi của anh: Ở trong lòng của Tô Song song chẳng lẽ em gái của anh quan trọng hơn anh?

“Chị dâu, ngài trở về đi thôi, đừng khiến cho anh trai tức giận, anh ấy sẽ càng ghét hơn… Ghét em hơn rồi…” Cô Tô Na nói đến đây, rốt cuộc không nhịn được bật khóc.

Vừa khóc, Tô Song Song lại luống cuống, cô dùng sức đập đập cánh tay Tần Mặc, ý bảo anh đừng làm rộn, Tần Mặc còn chưa để ý đến cô, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào ánh mắt cô, chờ đáp án.

Ham muốn giữ lấy điên cuồng trào ra từ trong xương đó, khiến Tần Mặc vốn không khống chế được hành vi của mình, anh vẫn cho rằng, ở trong mắt và trong lòng Tô Song Song chỉ cần nhìn thấy một mình mình là được rồi, cho nên giờ phút này cực kỳ cố chấp.

Cô Tô Na vừa khóc, khóc khiến Tô Song Song hơi tự trách. Cô cảm thấy Tần Mặc cố tình gây sự quá

loading