Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 267

Chương 205: Ngọt ngào chết không đền mạng (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc thấy Tô Song Song thu chân về, cũng liền để cô tùy ý, hai tay anh mở rộng ra, tùy ý đặt ở hai bên bồn tắm, nhìn như thờ ơ không buồn để ý. Nhưng anh lại nói một câu hết sức nghiêm túc: “Nơi nào trên người em, anh cũng thích!”

“!” Tô Song Song thiếu chút nữa thì bị sặc một ngụm nước mà chết. Cô liếc tròng mắt nhìn sang phía Tần Mặc, thấy cái mũi đôi mắt của anh, tất cả ngũ quan, cái nào cũng vẫn nguyên như trước. Thế nhưng tại làm sao cái miệng của anh lại trở nên ngọt ngào như vậy chứ, vị ngọt ngào làm ấm áp đến tận trái tim của cô.

“Ặc…” Tô Song Song thẹn thùng cúi đầu xuống. Cô không làm thế nào mà che giấu được nụ cười trên khóe miệng. Bàn chân nhỏ của cô giật giật, ngượng ngùng nói: “Em cũng vậy, trên người anh, nơi nào em cũng thích.”

Nói xong Tô Song Song nhất thời cảm giác gương mặt của mình cũng bắt đầu nóng rần lên, trái tim cũng đập mạnh thình thịch thình thịch cực nhanh. Một chút liêm sỉ còn sót lại trong cô rốt cục cũng liền nổi lên, trong nội tâm của cô yên lặng tự khiển trách mình: Hai người bọn họ đang ở chỗ này nói với nhau những điều như vậy, thật là không biết xấu hổ hay sao?

“Một lát nữa em muốn ăn cái gì, để anh làm cho em ăn.” Tần Mặc cúi đầu hôn một cái lên trán của Tô Song Song, sau đó anh đứng dậy đi ra ngoài, cầm lấy chiếc áo tắm vẫn để một bên, khoác lên người.

Gương mặt của Tô Song Song vẫn còn đang bốc lửa, cô vẫn còn đắm chìm ở trong những lời nói ngọt ngào, chan chứa tình cảm kia của Tần Mặc. Vào lúc này cô mới đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên, sờ sờ vào trán của mình. Không biết có phải là do cảm giác của không chuẩn hay không, mà cô cảm thấy trên mặt trên của mình vẫn còn có độ ấm của nụ hôn kia của Tần Mặc.

Đợi đến lúc cô phản ứng kịp với lời nói của Tần Mặc, rằng anh muốn nấu cơm cho cô ăn, Tô Song Song vội đứng bật dậy. Cô cũng không để tâm đến thân thể của mình có còn bị khó chịu nữa hay không, vội vàng cầm lấy quần áo, hấp tấp vừa khoác lên người vừa chạy ra ngoài.

Khi nhìn thấy ở phòng bếp đã chuẩn bị sẵn sàng, Tần Mặc chỉ còn thiếu một bước chưa nổi lửa, thì Tô Song Song vội vàng gầm nhẹ lên một tiếng: “Từ từ đã, ra tay lưu ý một chút!”

Câu “từ từ đã…” thì Tần Mặc nghe rõ, chỉ có điều câu nói phía sau “…ra tay lưu ý một chút!”, thì anh nghe không hiểu lắm. Tần Mặc ngẩng đầu lên, nhướng đôi chân mày nhìn về phía Tô Song Song, chờ cô giải thích.

Vào lúc này, Tô Song Song tựa như một làn khói đã chạy tới nơi, một phát nhấc luôn cái vung nồi lên nhìn bên trong, thấy trong đó chỉ có gạo và nước, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Sau khi Tô Song Song tự mình nghiêm túc kiểm tra một lần, lúc này cô mới đồng ý bảo Tần Mặc đã có thể nổi lửa

loading