Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 264

Chương 204: Chào buổi sáng, tình yêu của anh!

Editor: Mẹ Bầu

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, đột nhiên cúi đầu xuống, môi mỏng nhẹ nhàng cắn vào vành tai của Tô Song Song, nhẹ giọng nói một câu: “Song Song, buổi tối nay là thời điểm anh sẽ thu quà sinh nhật của em đó.”

“!” Tô Song Song hơi sửng sốt một chút, một lát sau cô mới hơi ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, kinh ngạc hỏi: “Chẳng phải còn đến hơn nửa tháng nữa mới đến sinh nhật của anh hay sao?”

“?” Tần Mặc cũng hơi sửng sốt một chút, anh đảo con người mắt một vòng, ngẫm nghĩ, hiểu ra, liền nhún bả vai một cái, môi mỏng khẽ nhếch lên thành một đường cong, lộ ra một một ý cười xấu xa mà chính mình cũng không tự phát giác ra được: “Anh muốn trải qua sinh nhật theo Dương lịch.”

“Chết tiệt!” Tô Song Song vừa nghe thấy vậy, nhảy bật lên như lò xo, trong nháy mắt liền tê dại đến tận đầu móng tay. Cô cúi đầu liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian đến mười hai giờ đêm còn có không tới sáu tiếng đồng hồ.

Hiện tại, cô một là không có tiền, hai là không quen biết đường xá, ba là ngôn ngữ không biết, cô biết phải đi đâu để tìm quà sinh nhật cho Tần Mặc đây?

Ánh mắt của Tô Song Song cứ lập lòe, muốn nghĩ ra một biện pháp gì đó, nhưng mà suy nghĩ hồi lâu, cũng không thể nào nghĩ ra được. Chẳng lẽ cô chỉ có thể khom lưng ngồi trên mặt đất nhặt những viên đã cuội xếp lại thành hình trái tim để tặng cho Tần Mặc sao!

Tần Mặc cũng ở đó mà nhìn Tô Song Song đang thần người ra, anh cũng liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay tình nhân cùng kiểu với Tô Song Song, còn không tới sáu tiếng nữa, anh không cần phải vội vàng, vẫn còn muốn nhìn xem Tô Song Song có thể làm được cái gì một chút nữa.

“Chuyện này… Đột nhiên em đau bụng quá! Chúng ta trở về khách sạn đi!” Tô Song Song cảm thấy hiện tại chuyện duy nhất cô có thể làm chỉ có thể là cầu cứu viện trợ từ bên ngoài mà thôi. Tô Mộ biết làm bánh ngọt, chi bằng cô trở về khách sạn để làm bánh ngọt!

“Ừ.” Tần Mặc thong thả ung dung đi theo sau lưng Tô Song Song, nhìn Tô Song Song tê dại chân tay anh cảm thấy tâm tình nhàn nhã một cách đặc biệt.

Trở lại khách sạn, Tần Mặc cùng với Tô Song Song ăn cơm tối xong, anh cố ý nói mình có chuyện cần phải xử lý, để lại không gian cho Tô Song Song. Hơn nữa, anh còn rất quan tâm cố ý để lại cho Tô Song Song chiếc thẻ tín dụng, tựa như thử xem một chút, xem cô có thể làm ra được cái gì.

Tần Mặc chân trước vừa mới đi, Tô Song Song liền vội vàng gọi điện thoại cho Tô Mộ. Tô Mộ bên này lại chính đang vào thời điểm bận rộn, điện thoại vừa mới thông suốt, ở đầu bên kia Tô Mộ vừa mới mở miệng, liền nói tràn đầy sự oán trách đối người nào đó lúc này đang nghỉ phép nhàn nhã cùng với Tô Song Song ở bên ngoài dạo chơi.

“Em đó nếu như gọi điện thoại mà nói chuyện gì không ra làm sao, cẩn thận chị đây tính tiền theo thời gian, phá hư tuần trăng mật của em và Boss đấy.”

“Tô Tô, chớ có tán gẫu nữa, mau suy nghĩ giúp em

loading