Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 25

Chương 17: (p2)

Editor: samie96

Beta-er: xẩm xẩm

Tô Mộ gào thét đã xong, rõ ràng cổ họng cô đã thanh lại: “Cũng may cô không ngốc lắm, dùng biệt danh của cô đi xúc phạm thần tượng, cô hãy suy nghĩ làm cho cửa hé mở để lách vào, dùng tên chính của mình đi, tôi thực sự mặc kệ cô đấy!”

Tô Song Song giống như được sống lại, cả người mạnh mẽ ngồi xuống, sau đó chớp chớp mắt, mong đợi hỏi: “Có biện pháp gì xoay chuyển được tình thế không?”

“Cô hãy dùng tên thật của cô đi phản bác lại biệt hiệu của cô, cố hết sức biểu hiện cô là một người khiêm tốn hết lòng ham học hỏi, có phẩm chất tốt bụng, mặc dù cô không có những phẩm chất này, nhưng dù là giả vờ thì cô cũng phải làm bộ dạng hiền thục đạo đức! Sau đó trước mặt Boss phải một lần biểu hiện thật tốt! Cô hiểu không?”

“Như vậy có hiệu quả không? Liệu thần tượng của tôi sẽ chán ghét tôi không?”

Trái tim bằng sắt của Tô Song Song lập tức biến thành thủy tinh, hơn nữa lại bị sự thật đả kích làm cho vỡ vụn ra.

Tô Mộ như nhau không quan tâm đến giọng điệu, còn mang theo một chút trêu chọc: “Thần tượng của cô à! Tôi nói cho cô biết Song Song, Boss này rất thần bí, đừng nói đến tướng mạo, mà họ tên cũng không rõ, nói không chừng là một ông già bảy tám mươi tuổi rồi đấy, đừng có ngày nào đó cô nhìn thấy người thật của ông ta, sẽ bị hù dọa, thần tượng coi như xong đi!”

Tô Song Song ngược lại chẳng hề để ý, cô gãi gãi đầu: “Cái tôi thích chính là tác phẩm của anh ấy, còn anh ấy bao nhiêu tuổi dáng vẻ như thế nào không là vấn đề, cái này cô thực sự rất nông cạn!” Tô Song Song phản kháng thành công liền mỉm cười.

Tô Mộ hắng giọng một cái, nói sang chuyện khác, có chút căm hận khi rèn sắt không thành thép liền phàn nàn: “Cô như thế nào ngay cả biệt hiệu của đại thần cũng không biết… Thực sự là…Nhân tiện cũng nói cô một câu, nhìn việc tốt mà cô làm đi!”

Tô Song Song nghe xong điều này, tinh thần chiến đấu lập tức giảm xuống còn số không, cô ỉu xìu ngồi trên giường, bộ dạng khóc không ra nước mắt: “Tôi sao có thể biết rõ biệt hiệu của Mặc đại thần! Tô Tô, cô thực sự không tốt, như thế nào không nói cho tôi biết sớm chứ?”

“Tôi đêm qua mới biết được, làm sao nói cho cô biết sớm.” Tô Mộ mặt không đỏ lên tim không đập mạnh nói một câu.

Tô Song Song lập tức trừng lớn hai mắt, việc này chủ biên cũng biết, cô làm sao có thể không biết rõ, đang muốn hỏi lại thì Tô Mộ dường như ý thức được mình nói sai liền “Ai da” một câu, nói là mình có chuyện quan trọng liền trực tiếp cúp điện thoại.

Tô Song Song gãi gãi chiếc đầu rối bời của mình, hung dữ trừng mắt liếc điện thoại. Nhưng trong thâm tâm nghĩ lại, Mặc đại thần đại giá quang lâm, xem truyện tranh của cô rồi, trong lòng liền tràn đầy kích động, trong mắt liền tỏa ra trái tim.

“Thần tượng! Thần tượng! Mặc đại thần!” Tô Song Song ôm điện thoại lăn mình trên giường, đắc ý lăn lộn có thể vui vẻ rồi.

“Mặc? Đó là thần tượng của cô?” Giọng nam trầm thấp vang lên, Tô Song Song dừng lại động tác, trong nháy mắt có phần ngơ ngác, trong phòng cô sao có thể có đàn ông.

Cô lập tức ngồi mạnh xuống, một phát bắt được đèn bàn ở đầu giường, chỉ vào cửa ra vào. Vừa muốn nhảy xuống giường đã nhìn thấy Tần Mặc đứng ở cửa, vẻ mặt co quắp như cũ nhìn cô.

Tô Song Song lập tức nhẹ nhàng thở ra, đem đèn bàn thả trên tủ đầu giường rồi nhảy xuống giường, có chút bất mãn trừng mắt nhìn Tần Mặc.

Cô cảm thấy chính mình đã chăm sóc cho Tần Mặc một buổi tối, anh ta dù không cảm ơn cũng phải mang lòng cảm kích, cho nên nói chuyện khí thế nhất thời trở nên thật kiêu ngạo: “Anh tới làm gì?”

Tần Mặc yên tĩnh đứng tại cửa ra vào, cúi đầu nhìn thoáng qua cái túi to dưới chân mình, Tô Song Song theo tầm mắt của anh nhìn thoáng qua, vừa thấy trong chiếc túi trong suốt là nồi chén muỗng của mình , nhất thời chạy tới, liền đem chúng đổ ra.

Cô đang cảm thấy hài lòng thì nhận ra mặt trên chiếc gối bị dính cháo, cô lập tức nổi giận, cô ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, vẻ mặt hận không thể tiêu diệt bộ dáng của anh ta ngay tại chỗ, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu cầm thú, anh không nên quá đáng.”

Tần Mặc như cũ mặt không chút thay đổi, anh cúi đầu nhìn cô với bộ mặt đau khổ đang ngồi xổm trên mặt đất, mới mở miệng lần nữa làm dấy lên cuộc đấu tranh giai cấp.

“Là cô nói mối thù của chúng ta vẫn chưa xong, vậy cô là kẻ thù của tôi, đối xử với đồ vật của kẻ thù như vậy, đã rất nhân từ rồi.”

“…” Tô Song Song nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu, đè nén sự kích động muốn nhào tới cào hắn, không phải là vì cô trở nên yên tĩnh, mà vì cô biết rõ, thực lực của cô quá mức cách xa, cô đánh không lại, chỉ có thể nhẫn nhịn nằm gai nếm mật!

“Vậy anh có thể đi rồi!” Tô Song Song trong đầu buồn bực, nồi chén chậu muỗng mới được lấy về liền bị cô ném trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy oán hận.