Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 24

Chương 17: Đối thủ nhân từ.

Editor: sammie 96

Beta-er: xẩm xẩm

Tô Song Song rời khỏi nhà Tần Mặc chạy trốn về nhà mình, mới ý thức tới chính mình đã để chén bát muỗng , cộng thêm chiếc gối in hình Hello Kitty số lượng có hạn mà cô thích nhất nữa đều để lại ở nhà Tần Mặc rồi.

Cô đứng ngay cửa ra vào, nước mắt chảy dài nhìn qua cửa, đấu tranh trong chốc lát rồi quyết định không muốn vướng vào tên tiểu cầm thú kia nữa. Quay đầu thoáng cái đã bổ nhào vào giường của mình, nhớ lại đồ đạc của mình đã mất.

“Tiếp hay là không tiếp ta đều phải tiếp” Một tiếng gào khóc thảm thiết trong điện thoại đột nhiên vang lên, Tô Song Song sợ đến mức như phản xạ có điều kiện bật dậy ngồi nghiêm chỉnh, sau đó hít một hơi thật sâu bắt đầu lăn qua lăn lại tìm điện thoại.

Lúc cô vừa nghe điện thoại, còn chưa kịp đem điện thoại để xa mình một chút thì người bên kia đã bắt đầu hét lên: “Tô Song Song, cô chán sống rồi phải không? Đêm qua cô chết ở đâu vậy? Cô bày ra chuyện này! Cô bày ra việc hệ trọng này cô có biết hay không?”

“Cái gì?” Tô Song Song vừa nghe cô bày ra việc lớn, sợ tới mức mặc kệ Tô Mộ gầm thét, vội vàng hỏi qua điện thoại một câu.

Tô Mộ vừa mới gào thét xong, cảm xúc dồn nén cả đêm có chút bình thường trở lại, cô tuy rằng vẫn cắn răng như trước nhưng giọng điệu thấp xuống không ít “Cô đã làm nên trò gì vậy? Tôi… Tôi thực sự tức giận đến mức không biết phải nói gì cho đúng!”

“Là như thế nào?” Tô Song Song vừa sốt ruột vừa kích động liền liều lĩnh nói, lúc này thực sự rất muốn nghe điện thoại, gấp đến độ truy hỏi. Nhưng Tô Mộ lại không nói đến việc chính.

“Cô rõ ràng có can đảm đi công kích tên tuổi của Mặc Tần! Cô có biết Mặc Tần là ai không? Là ai? Là ai biết không?” Ba lần hỏi liên tục, tiếng sau lại to hơn tiếng trước, rõ ràng Tô Mộ vừa mới dồn nén phẫn nộ nhưng bây giờ lại nhớ tới sự tình liền bị kích động phát ra.

“Cái đó…Ai?” Tô Song Song không ngu ngốc, có thể làm cho Tô Mộ kích động như vậy, chỉ sợ là đại thần nào đó, cô lập tức cảm giác nội tạng của mình không chừng đều lên đến cổ họng rồi.

“Là Mặc đại thần! Là Mặc đấy! Đó chính là biệt hiệu của anh ấy! Đó là người đứng đầu trang web của chúng ta! Là Boss lớn nhất công ty chúng ta! Là Boss lớn nhất cô hiểu không? Hiểu không? Hiểu không?”

Lại là ba lần hỏi liên tục, nhưng tại thời điểm Tô Song Song nghe đến từ Mặc, cả người trực tiếp liền ngã xuống giường, lúc này cô thực sự muốn khóc, đó là thần tượng của cô! Cô đã làm cái gì? Lại có thể xúc phạm anh!

“Rõ rồi…” Tô Song Song mất hết can đảm, quả thực muống sống không thể vướng vào tình ái, cô ngơ ngác nói ra hai chữ rồi tuyệt vọng nhắm mắt lại, lúc này thần tượng nhất định chán ghét cô!

“Lo giải thích đi!”

“Tôi biết rồi!” Tô Song Song bị giọng điệu của Tô Mộ làm cho giật mình, sau đó ỉu xỉu hỏi: “Tô Tô, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”