Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 20

Chương 14

Editor: xẩm xẩm

Tại sao!

Tô Song Song cắn môi, hạ mi mắt xuống, trong thâm tâm lại nghĩ vốn muốn trực tiếp gọi 120, sau đó cứ để kệ anh.

Nhưng là cô đột nhiên nhớ tới việc mình đã ném chìa khóa phòng Tần Mặc biết đâu lại bị camera giám sát hành lang ghi lại, nếu Tần Mặc không muốn đi bệnh viện, nhỡ có chuyện không hay xảy ra, cô nhất định sẽ bị liên lụy.

Thế nhưng Tô Song Song không có ý định thành thật với Tần Mặc, cô suy nghĩ một chút, ngửa đầu nhìn Tần Mặc cười nhẹ nhàng, mặt không đỏ nói:

“Tôi lấy ơn báo oán thôi!”

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, không nói gì, nhưng trong đôi mắt lạnh lùng rõ ràng không hề tin lời cô.

Tô Song Song cũng mặc kệ anh có tin hay không, dù sao cô tin là được, mang ghế tới ngồi sang một bên, nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tần Mặc bị Tô Song Song nhìn chăm chú có chút không thoải mái, anh nhíu mày, lại uống một ngụm nước, vừa muốn mở miệng phàn nàn thì Tô Song Song lại đột nhiên nhớ tới cái gì, lao ra khỏi phòng.

Tần Mặc quay đầu nhìn ra cửa, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu, lập tức xốc chăn lên sau đó lại nằm xuống, không biết có phải là do tác dụng của thuốc hay không mà đầu của anh càng ngày càng đau đớn.

Chỉ là Tần Mặc còn chưa nhắm mắt lại, tiếng mở cửa đột nhiên truyền đến. Tần Mặc mở to mắt, vô cùng khó chịu, nhưng trong mắt lại mang theo một chút ấm áp ôn hòa:

“Cô lại tới sao?”

“Tôi phải tới để cứu mạng cậu chứ!”

Giọng nói dễ nghe mang theo ý cười của đàn ông truyền đến từ ngoài cửa. Tần Mặc vừa nghe, lập tức liền cau mày.

“Tiểu Tần Tần, mới mấy tháng không gặp, tính tình như thế nào vẫn khó chịu như vậy…”

Bạch Tiêu mặc dù muốn nhân cơ hội này làm khó dễ anh, nhưng khi nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Tần Mặc, liền ngậm miệng lại, trên mặt vẫn mang theo ý cười cũng gắt gao cau mày lại.

“Nhanh, cô tới xem một chút!”

Anh quay đầu nói một câu, sau đó nghiêng người tránh ra, một cô gái xinh đẹp từ phía sau anh đi ra.

Đại mỹ nữ vuốt sóng tóc dài ra sau lưng, đưa tay đẩy nhẹ cặp kính tinh xảo trên sống mũi, trên mặt không có cảm xúc gì đặc biệt.

Cô đưa mắt liếc nhìn Tần Mặc đang nằm trên giường, sau đó quay đầu nhìn Bạch Tiêu, bình thản mở miệng:

“Làm việc ngoài giờ, thù lao gấp đôi.”

“Được! Gấp bốn lần cũng được, cô nhanh xem qua một chút.”

Bạch Tiêu từ bé đến giờ vẫn chưa bao giờ thấy Tần Mặc bệnh nặng như thế, thực sự luống cuống.

“Gấp bốn.”

Cô bác sĩ riêng nói xong, mang theo hòm thuốc đi tới. Tần Mặc nhìn thấy cô thì chống người dậy, sau đó khẽ gật đầu, xem như chào hỏi qua .

Cô gái nhìn lướt qua mấy vỉ thuốc lăn lốc trên bàn, lại nhìn lại Tần Mặc xem như đáp lễ, nhưng ánh mắt cô lại giống như đang nhìn vật thí nghiệm, không có tý cảm xúc nào, hoàn toàn không để ý quá nhiều đến gương mặt đẹp trai của Tần Mặc.

Cô vừa đo nhiệt độ cơ thể Tần Mặc vừa hỏi:

“Đã uống thuốc gì?”

“Không biết.”

Bạch Tiêu đứng ở một bên không nghe nổi nữa, trừng to hai mắt nói:

“Tần Mặc, tôi không mang cậu đi bệnh viện, cậu cũng đừng trả lời kiểu đối phó như vậy!”

Tần Mặc nhìn Bạch Tiêu, rồi mặc kệ anh ta bởi vì anh thật sự không biết đã bị cho uống thuốc gì.

Cô bác sĩ xinh đẹp cũng không hề tức giận, đứng dậy đi tới cái bàn bên cạnh, xem xét mấy vỉ thuốc, sau đó quay sang nhìn Tần Mặc nói:

“Thuốc hạ sốt, thuốc giảm nhiệt, thuốc cảm mạo, ba viên này đều phù hợp.”

Cô dừng một chút rồi nói tiếp:

“Phải theo dõi nhiệt độ cơ thể, nếu như ba giờ sau vẫn không giảm xuống, tôi nhất định phải tiêm thuốc cho anh.”

“Tiểu cầm thú, tôi cho anh…”

Tô Song Song dùng chân đẩy cửa ra, trong tay bưng một bát cháo còn đang bốc khói nóng nghi ngút, cô nhe răng nhếch miệng, căn bản không thấy tình huống trong phòng.

Cô chạy vào phòng, đặt bát cháo lên mặt bàn. Lúc này cô mới cảm thấy có chút không đúng, không hiểu sao trong phòng tiểu cầm thú lại có thêm người?

Cô quay đầu nhìn thoáng qua, ngay lập tức nhìn thấy một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài gợn sóng, nhất thời không kịp phản ứng, liền cảm thấy hơi ngượng ngùng, sau đó đưa mắt nhìn Tần Mặc ở trên giường vẫn trầm mặc nãy giờ. Chẳng lẽ đây là bạn gái thực sự của anh?

Tô Song Song giật mình, rốt cuộc suy nghĩ có nên quấy rối anh tiếp không, nhưng ngay lập tức đã có câu trả lời.

Hận thù có thể từ từ rồi tính tiếp, nếu hôm nay cô lại dọa cho cô gái xinh đẹp này chạy mất, mặc dù có được chiến thắng nhưng trách nhiệm kế tiếp phải chăm sóc tiểu cầm thú sẽ rơi xuống trên người của cô, không ai giúp được.

Tô Song Song ngay lập tức nháy mắt mấy cái, sau đó ngoan ngoãn đứng ở một bên, cung kính nói:

“Mỹ nữ xin chào, tôi là người giúp việc của anh Tần, cô không nên hiểu lầm!”

“Phụt!”

Bạch Tiêu còn đứng ở cửa, chưa lọt vào tầm mắt Tô Song Song, không nhịn được cười một cái, nhìn lướt qua Tô Song Song đang mặc áo ngủ hoạt hình, cuối cùng tầm mắt đặt lên người Tần Mặc đang nằm trên giường.

Anh không nhịn được nói:

“Tiểu Tần Tần, lần này cậu ra ngoài, khẩu vị thật đúng là càng ngày càng nặng, dĩ nhiên lại thích người giúp việc?”

“Cô giúp việc, xin chào, tôi tên là Đông Phương Nhã, tôi nghĩ cô mới là người hiểu lầm, tôi là bác sĩ tư của người đang đứng ở cửa, lần này chỉ là đến để xem bệnh cho Tần thiếu.”

Đông Phương Nhã vươn tay, Tô Song Song vừa nghe, hoàn toàn mộng mị, ngây ngốc vươn tay cùng Đông Phương Nhã bắt tay, sau đó ngây ngốc nhìn Bạch Tiêu đứng ở cửa, vẻ mặt càng choáng váng.

Cô vừa mới là làm cái gì!

Bạch Tiêu cười hai tiếng, đi tới trước mặt Tô Song Song, cũng vươn tay:

“Tôi là Bạch Tiêu, anh họ của Tần Mặc.”

“Chào anh!”

Tô Song Song hết sức ngượng ngùng ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn thoáng qua cái người gọi là anh họ này.

Tuy anh họ của Tần Mặc lớn lên so với Tần Mặc kém hơn một chút, nhưng ngũ quan lại tuấn tú, khóe mắt luôn mang theo ý cười, vừa nhìn liền biết là người có tính tình dễ chịu, ấn tượng đầu tiên của anh với Tô Song Song không tồi.

“Không có việc gì, anh có thể đi rồi.”

Tần Mặc thấy Tô Song Song nhìn chằm chằm Bạch Tiêu đến ngẩn người, liền lạnh lùng mở miệng.

Bạch Tiêu ngay lập tức buông tay Tô Song Song, lười biếng đưa mắt nhìn Tần Mặc ở phía sau đang dựa vào tường, trong mắt mang theo ý cười, nhưng lại không có mở miệng chế nhạo Tần Mặc, sợ tên kia giận dữ lên lại giết chết anh.

Tô Song Song đang xấu hổ không biết hướng chỗ nào trốn đi, vừa nghe Tần Mặc nói, lần đầu tiên cảm giác thật hạnh phúc khi bị anh đuổi đi.

Chỉ là mới bước ra một chân, Bạch Tiêu tươi cười chặn lại đường đi của cô, Tô Song Song khó hiểu ngẩng đầu nhìn Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu trong mắt mang theo ý cười, cười nói:

“Cô giúp việc, anh ta nói tôi, không phải cô!”