Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 192

Chương 151: Lời nói dối bị vạch trần

Bạch Tiêu tức giận thật sự, chỉ muốn mặc kệ Tần Mặc. Nhưng nhìn đống tài liệu đang chồng chất ở bên người Tần Mặc kia, anh lại cảm thấy có chút không đành lòng. Cuối cùng anh đành ngồi xuống ở bên cạnh Tần Mặc, rầu rĩ cùng với Tần Mặc giải quyết đống tài liệu kia.

Tần Mặc thấy Bạch Tiêu ngồi xuống, quét mắt nhìn anh một cái, Bạch Tiêu lập tức cầm tài liệu trong tay đưa tới, vừa định cầm lấy một tập tài liệu khác để xem, thấy Tần Mặc vừa quét mắt tới, anh ngượng ngùng thu tay lại.

“Theo như lời cậu vừa nói, hiện giờ không phải là cậu nên đi để tiếp ứng cho Song Song hay sao?” Tần Mặc vẫn không hề ngẩng đầu, con mắt quét qua rất nhanh, cầm lấy tập dự án hợp tác mới nhất, tay cũng vẫn không ngừng phê bình chú giải trên tài liệu.

Bạch Tiêu vừa nghe thấy vậy, tinh thần như tỉnh táo lại. Anh quay đầu nhìn Tần Mặc, lập tức cảm thấy loại mặt hàng này cũng không phải đến nỗi không có thuốc nào cứu chữa được. Chỉ là anh không biết rõ, Tần Mặc đã tin tưởng những lời nói vừa rồi của mình hay chưa. Cái gì chứ, sao cậu ta vẫn còn tự mình làm khổ mình, cứ ngồi xử lý tài liệu tựa như người điên vậy.

Có thể là ánh mắt của Bạch Tiêu đã quá mức rõ ràng, cho nên xem ra Tần Mặc có vẻ rất bực bội. Anh ngẩng đầu lên, quét qua Bạch Tiêu một liếc mắt. Mặt mũi Bạch Tiêu lập tức xám xịt, anh khoát khoát tay, ý bảo cứ để tự mình đi.

Thời điểm Bạch Tiêu ra đi vẫn còn không cam tâm, anh quay đầu lại nhìn Tần Mặc một cái, hừ lạnh nói ra một câu: “Cậu nghĩ rằng tôi không biết vì sao mà cậu lại làm việc giống như một người điên sao, chẳng phải là cậu sợ một khi bản thân rảnh rỗi, sẽ không sao kiềm chế nổi bản thân mà muốn đi bắt Nhị Manh Hóa trở lại hay sao!”

Tần Mặc vừa nghe thấy Bạch Tiêu nói như vậy…, ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh một cái, Bạch Tiêu lập tức quay đầu lại, trực tiếp chạy ra ngoài.

Tần Mặc nhìn theo bóng lưng của Bạch Tiêu, đối với những lời Bạch Tiêu vừa nói…, anh thật sự không thể nào phủ nhận được.Tần Mặc vừa nghĩ như vậy, hai mắt anh thoáng cái liền hơi híp lại một chút, lạnh như băng, sau đó cúi đầu tiếp tục xử lý tài liệu trên tay.

Tô Song Song vừa ra khỏi bệnh viện, Tần Dật Hiên liền mở cửa xe ra, ra ngoài đón cô. Anh nhìn thấy vẻ mặt của Tô Song Song đày sự giận dữ, dù trên mặt lộ vẻ tràn đầy lo lắng, nhưng trong nội tâm lại thấy cực kỳ cao hứng.

Tô Song Song liếc nhìn Tần Dật Hiên một cái thật sâu, Tần Dật Hiên nhìn thấy vậy trong nội tâm có chút sợ hãi. Ngay sau đó, Tô Song Song trực tiếp nhào vào trong ngực Tần Dật Hiên, giống như khi cô còn bé phải chịu uất ức vậy. Tô Song Song bắt đầu gào khóc ngay ở trong lòng ngực của anh.

Tần Dật Hiên thấy Tô Song Song như vậy, không phải không đau lòng, nhưng mà vừa nghĩ tới tương lai của bọn họ, anh liền cắn răng hạ quyết tâm, tính toán lúc này đây sẽ làm cho Tô Song Song phải đau triệt để, như vậy từ nay về sau thuận tiện để cô sẽ không còn nhớ nhung gì đến Tần Mặc nữa.