Nam thần ở phòng bên cạnh - Trang 19

Chương 13: (p2)

Tô Song Song bị Tần Mặc nhìn như xuyên thấu cả người, cảm giác như mình đang không mặc quần áo vậy.

Không mặc quần áo!

Tô Song Song đột nhiên nhớ tới, áo ngủ của mình bị ướt nãy giờ, đang dán ở trên người, chẳng khác gì không mặc quần áo cả.

“A!”

Cô bất giác hét lên một tiếng, sau đó lấy tay che ngực mình lại, nhanh chóng chạy ra ngoài cửa.

Tần Mặc nghe thấy âm thanh đóng cửa, dùng sức nắm chặt điện thoại, sau đó tựa người vào đầu giường, trong đầu xuất hiện một tia trào phúng, lầm bầm lầu bầu một câu:

“Sẽ không để anh một mình…!”

Ngay sau đó, anh cầm lấy di động, định gọi cho Bạch Tiêu.

“Rầm!”

Cửa phòng đột nhiên bị văng ra, sau đó truyền đến âm thanh của Tô Song Song:

“Tôi nghĩ anh nên uống tạm vài viên thuốc hạ sốt nhé!”

Tần Mặc nghe tiếng mở cửa, quay đầu nhìn về phía cửa thì thấy Tô Song Song đã thay sang bộ đồ khác, đang ôm một đống thuốc với bình giữ nhiệt ở trong lòng, lầm lì đi vào phòng.

Bây giờ cô đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đống thuốc trên tay, vành mắt cong cong hình bán nguyệt cho dù không cười cũng mang theo dáng vẻ nhu hòa, tóc dài rơi xuống vai, che khuất một nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, khiến cô giờ đây trông an tĩnh đến lạ.

“Anh không đi bệnh viện thật à?”

Tô Song Song không nghe thấy anh đáp lời, bất giác ngẩng đầu, hai mắt to tròn nhìn anh, cô vừa động, sự an tĩnh kia liền biến mất không dấu vết.

Tuy nhiên, Tần Mặc cảm thấy dáng vẻ hoạt bát như thế hợp với cô hơn, anh vươn tay theo thói quen gạt một ít tóc đang lộn xộn trước trán.

“Hỏi anh đấy!”

Tô Song Song bĩu môi, thấy Tần Mặc chỉ tỏ vẻ khó chịu nãy giờ cũng không thèm để ý đến anh nữa.

Cô một mực nhẫn nại,ném đống thuốc trên tay lên chiếc bàn bên cạnh. Sau đó cúi thấp đầu lấy ra vài viên thuốc, rồi đi đến cạnh giường, đưa cho Tần Mặc đống thuốc và bình giữ nhiệt.

Tần Mặc nhìn cái bình giữ nhiệt khắp nơi đều có hình mèo Hello Kitty, sau đó liếc mắt nhìn chiếc ly thủy tinh trên đầu giường.

Tô Song Song lập tức hiểu ý, đặt thuốc vào lòng bàn tay anh rồi vội vàng đem nước rót vào trong ly đưa cho anh.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tô Song Song, thấy cô chớp chớp mắt có vài nét đáng thương nhìn anh, cuối cùng vẫn là đem mấy viên thuốc kia bỏ vào miệng, sau đó uống một hớp nước nuốt xuống.

Tô Song Song trong nháy mắt thở phào một cái:

“Anh sợ đi bệnh viện, tôi còn tưởng anh cũng sợ uống thuốc chứ? Tốt lắm!”

“…”

Tần Mặc trầm lặng không lên tiếng, một tay vuốt vuốt trán, cảm giác chếch choáng bắt đầu lan ra, đợi một lúc, thấy Tô Song Song vẫn còn đứng ở đó, chưa đi liền quay đầu nhìn nàng, trong mắt có vài phần nghi hoặc.

Tô Song Song nháy mắt mấy cái, bộ dáng rất tự nhiên: “Tôi phải trông chừng anh chứ, nhỡ đâu buổi tối anh lại lên cơn sốt đến ngất đi, tôi còn đem anh đi bệnh…”

Lời cuối của cô còn chưa nói hết liền vội vàng che miệng lại: “còn cho anh thêm mấy viên thuốc!”

“Tại sao?”

Tần Mặc rốt cuộc mở miệng, có lẽ do uống nước ấm nên có chút dễ chịu, âm thanh vẫn hơi khàn khàn nhưng không khó nghe chút nào, còn trầm ấm hết sức dễ nghe.